Chú ý: Trình duyệt hiện tại của bạn chưa cài đặt flashplayer để xem video.

Vui lòng tải và cài đặt phiên bản flash mới nhất tại đây sau đó ấn Ctrl-F5 để xem video hoặc bạn nên dùng trình duyệt Chrome để xem video tốt hơn - Tải Chrome về

Hỏi đáp, thảo luận
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Bảo Như: Đóng vai Giôn-xi kể lại câu chuyện Chiếc lá cuối cùng
10:02 am - 21/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên MB: Giới thiệu.
TB:
- Kể về căn bệnh của mình.
- Suy nghĩ tiêu cực của bản thân,
- Kể sự chăm sóc của Xiu.
- Kể về sự hi sinh của cụ Bơ mem và sự hồi sinh của bản thân.
KB
10:54 am - 21/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Phạm Doãn Thục Nhi: Cảm nhận về nhân vật cụ Bơ men
16:05 pm - 18/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên Em tham khảo nhé:
- MB: Giới thiệu tác giả, tác phẩm, nhân vật. 
TB:
- Hoàn cảnh, tuổi tác, nghề nghiệp, ước mơ của cụ Bơ men.
- Sự hi sinh thầm lặng của cụ và kiệt tác cuối cùng của cụ.
KB: Khái quát cảm nhận bản thân
18:02 pm - 19/11/2017
Phạm Doãn Thục Nhi O Hen-ri là một nhà văn Mĩ chuyên viết truyện ngắn. Những tác phẩm của ông thường nhẹ nhàng nhưng toát lên tinh thần nhân đạo cao cả, tình yêu thương người nghèo khổ, rất cảm động. “Chiếc lá cuối cùng” là truyện ngắn góp phần làm cho tên tuổi của O Hen-ri trở nên bất hủ. Sau khi học xong doạn trích "Chiếc lá cuối cùng" của ông, nhân vật Bơ-men là người đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất. Cụ Bơ-men là một họa sĩ già, vô danh, kiếm ăn bằng cách ngồi làm mẫu vẽ cho các họa sĩ trẻ. Cả một đời làm nghệ thuật, cụ có mơ ước về việc vẽ được một kiệt tác Nhưng cái nghèo cứ đến, thời gian thì nhanh chóng trôi qua, hoài bão của cụ vẫn chưa thực hiện được. Mặc dù là nhân vật chính nhưng cụ Bơ-men chỉ xuất hiện một lần ở giữa truyện, còn lại là dược nhắc qua lời dẫn truyện của tác giả, lời cuar Xiu nói với Giôn xi về cái chết và kiệt tác của cụ. Tuy xuất hiện không nhiều nhưng phẩm chất, và tính cách của cụ Bơ-men rất nổi bật, sâu sắc. Cuộc sống tuy nghèo nhưng cụ luôn giữ phẩm chất trong sạch, hoàn cảnh không thể làm cụ yếu mềm tinh thần. Mùa đông năm ấy, Giôn-xi bị bệnh sưng phổi, cô tuyệt vọng, đếm từng chiếc lá còn lại trên cây thường xuân bám vào bức tường gạch đối diện cửa sổ, chờ khi nào chiếc lá cuối cùng rụng thì cô cũng lìa đời. Khi biết Giôn-xi có ý nghĩ như vậy, cả cụ Bơ-men và Xiu đều rất lo lắng. Thái độ sợ sệt khi nhìn thấy những chiếc lá thi nhau rụng đã toát lên lòng yêu thương nhân hậu của cụ dành cho Giôn-xi. Và có lẽ chính thời điểm đó, trong thâm tâm cụ đã lóe lên tia hi vọng để cứu sống cô. Lòng nhân ái được khơi dậy, thôi thúc người nghệ sĩ già cô đơn ấy phải tìm cách cứu sống một con người bằng cách đem lại một niềm tin, niềm hi vọng của sự sống. Và chỉ có chiếc lá, chiếc lá cuối cùng của cây thường xuân bám trên bức tường gạch không bao giờ rụng mới cứu sống được Giôn-xi.Chính vì tình yêu thường cao cả mà cụ dành cho Giôn-xi, cụ đã quyết định tiến hành vẽ bức tranh được xem như một tuyệt tác đầu tiên cũng là duy nhất của cụ vào đêm mưa gió bão bùng." Một chiếc đèn bão vẫn còn thấp sáng và một chiếc thang đã bị lôi ra khỏi chỗ để của nó, vài chiếc bút lông rơi vung vãi, và một bảng pha màu có xanh và vàng trộn lẫn với nhau", đó là những gì người ta thấy sau đêm mưa bão để chứng minh cho sự hi sinh thầm lặng, quên mình vì người khác của cụ. Phải đến cuối truyện, Giôn-xi và người đọc mới hiểu rõ được hành động cao cả của cụ. Chắc chắn khi đứng dưới mưa tuyết để vẽ chiếc lên bờ tường gạch, con người già nua ấy giá buốt lắm, hơn ai hết, cụ biết rõ tính mạng của mình đang gặp nguy hiểm. Nhưng lòng yêu thường Giôn-xi, ý muốn dùng cây bút và bảng màu để đem lại niềm tin, nghị lực sống cho cô đã giúp cụ vượt qua tất cả. Chiếc lá mà cụ vẽ rất sống động và rất thật "ở gần cuống lá còn giữ màu xanh sẫm, nhưng với rìa lá hình răng cưa đã nhuốm màu vàng úa" khiến cho hai cô hạo sĩ trẻ cũng không hề nghi ngờ. Và nhờ vào chiếc lá ấy đã gieo vào lòng cô gái trẻ tội nghiệp hơi ấm của niềm tin, kéo cô từ vực thẩm của bệnh tật mà vươn lên sống. Có thể nói chiếc lá là cả tấm lòng cao cả của cụ Bơ-men, là mình chứng cho sự hi sinh đến quên mình để đem lại sự sống cho người khác của cụ. Cụ đã làm được điều mà suốt một đời nghệ thuật cụ đã ao ước: vẽ được một kiệt tác. Nhân vật cụ Bơ-men đã làm cho em không khỏi rung động trước tình yêu thương cao cả của cụ với những người đồng nghiệp của chính mình.
18:56 pm - 19/11/2017
Phạm Doãn Thục Nhi Cô sửa giúp em ạ, em cảm ơn cô <3
18:57 pm - 19/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên bài nayd được rồi em nhé
08:25 am - 20/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên Đoạn cuối em bổ sung thêm phần:
- nghệ thuật chân chính là nghệ thuật vì con người, phục vụ con người.
- tình yêu thương là nguồn sức mạnh khiến ta vượt qua mọi khó khăn, thách thức.
08:27 am - 20/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Phạm Mai Lan: Cho em hỏi đề này với:suy nghĩ của em về cau chuyện chiếc bình nứt
13:32 pm - 15/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên Em ghi câu chuyện đó ra giúp cô với
13:35 pm - 15/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Phạm Mai Lan: Đọc 1 tác phẩm văn chương sau mỗi trang sách ta đọc được cả nỗi niềm băn khoăn trăn trở của tác giả về số phận con người qua t.phẩm lão hạc và coi bé ban diem hãy neu duy nghĩ cua em
20:42 pm - 10/11/2017
Phạm Mai Lan Câu mở bài như vậy đc chua cô. Cô giúp em viết cau chuyển đoạn với ạ
20:27 pm - 12/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên Đề bài là gì vậy em?
08:12 am - 13/11/2017
Phạm Mai Lan Đề em ghi đằng trên đó cô
12:44 pm - 14/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên Cái câu văn chương gây cho ta... em trích lại thì cho vào ngoặc kép. nếu có nhận định cho ở đầu bài thì phải cho vào mở bài nữa
13:39 pm - 14/11/2017
Phạm Mai Lan E cảm ơn cô
13:31 pm - 15/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Phạm Mai Lan: Cô ơi cho e hỏi đề văn này với ạ
20:39 pm - 10/11/2017
Phương Trần: " nếu là người đc chứng kiến cảnh lão hạc kể chuyện bán chó với ômgn giáo trong truyện ngắn nam cao thì em sẽ ghi lại câu chuyện đó ntn ? " em cảm ơn cô trc ạ
18:39 pm - 09/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên Em tham khảo nhé:

1. Mở bài: Giới thiệu khái quát nội dung câu chuyện bán chó được nghe.

2. Thân bài

a. Khái quát:

- Thời gian không gian được chứng kiến câu chuyện.

- Giới thiệu tóm tắt hoàn cảnh của lão Hạc: lão rất nghèo, sống cô độc, chỉ có con chó Vàng làm bạn. Con trai lão vì nghèo, không lấy được vợ đã phẫn chí bỏ làng đi làm đồn điền cao su. Lão ở nhà chờ con về, làm thuê để sống. Dù đói, lão quyết không bán đi mảnh vườn và ăn vào tiền dành dụm cho con trai. Nhưng một trận ốm dai dẳng, lão không còn sức đi làm thuê nữa. Lão đi đến một quyết định quan trọng.

b. Nội dung câu chuyện: Kể việc lão Hạc kể việc bán chó:

- Nét mặt của lão Hạc: Sự đau khổ dằn vặt trong lúc kể việc bán chó:  lão cố làm ra vẻ vui vẻ, nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt lão ầng ậng nước, mặt lão đột nhiên co rúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc.

- “Khốn nạn ông giáo ơi!... Nó có biết gì đâu! Nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về, vẫy đuôi mừng. Tôi cho nó ăn cơm. Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà, ngay đằng sau nó, tóm lấy hai cẳng sau nó dốc ngược nó lên. Cứ thế là thằng Mục với thằng Xiên, hai thằng chúng nó chỉ loay hoay một lúc đã trói chặt cả bốn chân nó lại. Bấy giờ cu cậu mới biết là cu cậu chết!... Này! Ông giáo ạ! Cái giống nó cũng khôn! Nó cứ làm im như nó trách tôi; nó kêu ư ử nhìn tôi, như muốn bảo tôi rằng: “A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn ở với lão như thế nào mà lão xử với tôi như thế này à?”. Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi lại nỡ tâm lừa nó!”

Lão vô cùng day dứt, ân hận và cảm thấy như mình đã phản bội lại người bạn mà mình yêu quý, tin tưởng nhất. Nỗi đau ấy, nỗi ân hận ấy tuôn trào thành những dòng nước mắt.

- Việc lão nhờ ông giáo giữ hộ tiền để lo liệu khi lão chết, tránh làm phiền hàng xóm. Lão cả đời không phiền hà đến ai, ngay đến cả cái chết lão cũng phải lo liệu cho xong mới an tâm nhắm mắt đi xuôi.

c. Thái độ và ý kiến của ông giáo:

- Ân cần hỏi han, sẻ chia, an ủi: việc nuôi chó bán chó là điều bình thường, có khi lại là việc hóa kiếp cho nó.

- Đồng cảm với tâm trạng day dứt của lão Hạc, muốn xoa dịu nỗi đau về thân phận khốn khổ của một kiếp người bằng cách gợi sự liên tưởng đến thân phận của người trí thức nghèo trong xã hội cũ.

- Tạo niềm lạc quan cho người bạn già và cả chính mình bằng cách pha trò tiếp đãi đạm bạc: ăn khoai, uống chè, hút thuốc lào.

- Hiểu nhân cách cao đẹp của lão bằng tấm lòng tri âm, tri kỉ, luôn tìm cách giúp lão vượt  lên nỗi đau của thân phận để tồn tại.

d. Suy nghĩ của bản thân: về vẻ đẹp nhân cách, số phận cuộc đời của lão Hạc nói riêng và số phận vẻ đẹp phẩm chất của người nông dân nói chung.

3. Kết bài: Khái quát lại cảm xúc khi được chứng kiến cuộc trò chuyện.
08:32 am - 10/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Phương Trần: Cô ơi giúp em lập dàn ý bài
18:39 pm - 09/11/2017
Nguyễn Hải Yến.: Cô ơi lập dàn ý: là người chứng minh em hãy kể lại đôn-ki -hô-tê đánh nhau với cối xay gió
17:12 pm - 09/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên Em tham khảo nhé:
MB: Giới thiệu vấn đề.
TB:
- Nguyên nhân khiến em được chứng kiến
- Giói thiệu đôi nét về ĐKHT và XCPX.
- Trận chiến với cối xay gió:
+ Lời nói của ĐKHT và XCPX
+ Hành động.
+ Kết quả.
- Sau trận chiến.
KB: Suy nghĩ của em về hai nhân vật

17:18 pm - 09/11/2017
Nguyễn Hải Yến. Cô giúp em viết mở bài
19:18 pm - 09/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên Em viết đi rồi cô sửa cho em nhé
08:27 am - 10/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Mạc Thiên Linh: Cô ơi lập dàn ý chi tiết giải thích tại sao " Chiếc lá cuối cùng " là 1 kiệt tác
20:25 pm - 06/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên Em tham khảo nhé:
MB: Giới thiệu tác giả, tác phẩm, chi tiết chiếc lá cuối cùng.
TB:
- Nêu hoàn cảnh xuất hiện chiếc lá.
- Ý nghĩa:
+ Giống như thật.
+ Cứu sống con người, chiếc lá của tình yêu, niềm tin, hi vọng.
+ Cụ Bơ-men đã hi sinh mạng sống để vẽ nó.
KB:
08:21 am - 07/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Hải Yến.: Cảm nhận về hình ảnh cây dây leo trong chiếc lá cuối cùng của OHenri
09:26 am - 06/11/2017
Nguyễn Hải Yến. Cô em ko biết khẳng đinh như thế nào cô giúp em vơi
17:24 pm - 06/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên Đây là chi tiết nghệ thuật giàu trị và ý nghĩa.
17:28 pm - 06/11/2017
Nguyễn Hải Yến. Em ko hiểu
18:07 pm - 06/11/2017
Nguyễn Hải Yến. Có viết giúp em cái mở bài cái
18:07 pm - 06/11/2017
Nguyễn Hải Yến. Cô ơi giúp em cái
18:10 pm - 06/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Khac Nam: cô ơi lập dàn ý chi tiết kể về tác hại của bao bì vi lông ạ
18:56 pm - 02/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên Em tham khảo nhé:

- Tác hại của bao bì ni lông với môi trường: Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, bao bì ni lông với đặc tính không phân hủy khi lẫn vào đất sẽ cản trở sự phát triển của các loài thực vật, gây nên các hiện tượng xói mòn đất ở vùng rừng núi. Không chỉ vậy, túi ni lông khi vứt xuống cống rãnh sẽ gây nên hiện tượng ngập úng vào mùa mưa, điều này dễ nhận thấy nhất là ở các thành phố lớn. Mưa xuống, nước không kịp thoát một phần do đường thoát nước thải bé, một phần do túi ni lông nhiều cản trở việc thoát nước. Nghiêm trọng hơn, khi bao bì ni lông vứt xuống ao hồ, sông, suối sẽ giết chết các loài ăn phải chúng.

- Tác hại của bao bì ni lông với sức khỏe con người: Túi ni lông không chỉ gây hại đối với môi trường mà nó còn làm ảnh hưởng tới sức khỏe con người.  Chúng ta thường sử dụng túi ni lông để gói bọc thức ăn, nhưng thực tế đây chính là hành động đang giết chúng ta một cách âm thầm. Túi ni lông màu làm ô nhiễm thực phẩm, do chứa các kim loại như chì, ca-đi-mi là những chất gây ung thư. Túi ni lông khi bị đốt sinh ra khí độc gây ngộ độc, khó thở,… với những người hít phải. Nếu ngửi mùi này nhiều sẽ dẫn đến các bệnh nguy hiểm như ung thư, di tật bẩm sinh cho trẻ sơ sinh.
08:57 am - 03/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Võ Chí: cô ơi toàn chuyện "Chiếc lá cuối cùng" đi cô ?
18:20 pm - 02/11/2017
Đào Thị Hương Lan Chào em, em muốn hỏi gì về văn bản "Chiếc lá cuối cùng"?
08:36 am - 03/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Khac Nam: cô ơi lập dàn ý chi tiết kể về tác hại của hút thuốc lá cô giúp em ạ
20:07 pm - 01/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên I. Mở bài: giới thiệu vấn đề
II. Thân bài
1. Thuốc lá là gi?
  • Thuốc lá là tên gọi của một loại sản phẩm được làm từ lá thuốc lá
  • Hình dạng: được cuốn hay nhồi định hình bằng giấy, có dạng hình trụ dài
  • Khi sử dụng thường được đốt cháy ở một đầu, để cháy âm ỉ nhằm mục đích tạo khói và khói này theo dòng khí vào miệng người hút từ đầu đối diện
2. Biểu hiện việc hút thuốc lá hiện nay
  • Chúng ta có thể thấy người hút thuốc lá mọi nơi
  • Những người hút thuốc lá thường có rang vàng, mồ hôi ám mùi thuốc lá, có khi quần áo sẫm màu,…
3. Nguyên nhân dẫn đến việc hút thuốc lá
  • Con người thiếu ý thức về việc phòng ngừa bênh tật
  • Họ chưa thấy được hết tác hại của việc hút thuốc lá
  • Do công việc quá căng thẳng, nặng nề, mệt mỏi, chính vì thế mà họ cần có sự thư giãn
  • Do học đòi bắt chiếc, đua đòi với bạn bè
  • Do gia đình không quan tâm, không quản lý sâu sắc con cái
4. Hậu quả của việc hút thuốc lá
  • Hút thuốc lá ảnh hưởng rất nghiêm trọng đến sức khỏe của con người, không chỉ người hút mà con những người xung quanh.
  • Hút thuốc lá có thể ảnh hưởng đến phổi, hệ hô hấp, gan và một số cơ quan khác.
  • Hút thuốc lá có tốn rất nhiều tiền và ảnh hưởng đến gia đình.
5. Biện pháp để giảm hút thuốc lá
  • Mọi người cần tích cực tuyên truyền và khuyên mọi người không nên hút thuốc lá
  • Phân tích và chỉ rỏ cho bạn bè người thân tác hại của việc hút thuốc lá
  • Cần nghiêm cấm hút thuốc ở mọi nơi
  • Cần quan tâm chăm sóc con cái nhiều hơn

III. Kết bài
  • Khẳng định lại ảnh hưởng của việc hút thuốc lá
  • Bản thân sẽ làm những gì để khuyên gia đình và bạn bè.
08:14 am - 02/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Tuần LễVàng: cô ơi kể về 1 lần em mắc khuyết điểm khiến thầy cô giáo buồn
19:27 pm - 01/11/2017
Nguyễn Lệ Quyên Em tham khảo nhé:

MỞ BÀI: Giới thiệu vấn đề.

THÂN BÀI:

- Nguyên nhân của sự việc: Mai có giờ văn, cô giáo môn văn là chủ nhiệm lớp tôi, cô là người nghiêm khắc những cũng rất yêu quý học sinh. Cô luôn sát sao kiểm tra việc học của chúng tôi. Biết được như vậy, nên tôi đã nhanh chóng học thuộc để lấy điểm miệng. Và khi đã có điểm xong tôi thảnh thơi không cần học nữa. Tối hôm ấy, tôi chỉ làm xong bài tập toán rồi ung dung ngồi xem phim cùng với em trai.

- Diễn biến:

+ Vẫn như mọi hôm, tôi đến lớp vô cùng thoải mái, tự tin vì tôi thừa biết cô sẽ không động đến mình nữa.

+ Đầu giờ bạn nào cũng lo lắng, ngồi ôn bài, ai cũng giật mình thon thót khi đôi mắt cô lia trên quyển sổ điểm. Tôi vẫn điềm nhiên, nhìn lũ bạn mà cười cợt.

+ Nhưng mọi chuyện không như tôi vẫn tưởng, cái tên tôi được cô sướng lên: “Nammm… lên bảng trả lời miệng”, Tôi giật thót mình, tai như ù đi, tay tôi run lên. Tôi lê từng bước chân đến bục giảng, khuôn mặt tôi có lẽ đã tái đi vì sợ,…

+ Cô đưa ra câu hỏi mà tôi vẫn câm như hến, bởi tôi có học gì đâu mà trả lời được cô.

+ Tôi quay lại nhìn cô thú nhận, tôi ăn năn và hối hận vô cùng vì hành động ngu ngốc của mình.

+ Cô nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng. Có lẽ cô chẳng bao giờ ngờ tới, một đứa ngoan ngoãn, chăm chỉ nhất lớp cũng có lúc lười biếng như vậy. Ánh mắt ấy càng làm tôi đau khổ, sợ hãi hơn.

+ Tôi về chỗ ngồi và không dám nhìn thẳng vào cô nữa.

- Tan học, cô gọi tôi ở lại, cô phân tích phải trái và tha thứ cho hành động đó của tôi. Những lời cô nói sẽ mãi mãi là bài học quý giá với tôi, để tôi không bao giờ phạm sai lầm tương tự như vậy nữa.

KẾT BÀI: Tôi vô cùng ăn năn, hối hận với những hành động của mình, tôi tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ phạm phải sai lầm tương tự nữa.
08:16 am - 02/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Hà Yếnn: cô ơi lập dàn ý chi tiết kể về mootj lần e mắc khuyết ddieemrr vs việc làm e khiến bố mẹ vui lòng vs ạ
19:59 pm - 31/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Em tham khảo nhé:
1. mắc khuyết điểm

1. Mở bài: Giới thiệu vấn đề.

2. Thân bài:

- Hoàn cảnh xảy ra sự việc

- Địa điểm diễn ra sự việc.

- Diễn biến của sự việc.

- Những suy nghĩ, cảm nhận của em khi sự việc đó xảy ra.

3. Kết bài: Lời hứa, tự nhắc nhở bản thân sẽ không bao giờ để sai lầm ấy lặp lại một lần nữa.
2. Làm bố mẹ vui lòng
1. Mở bài: Giới thiệu 
2. Thân bài
- Sự việc em làm bô mẹ vui long là việc gì.
- Diễn biến, kết quả thế nào.
- Phản ứng của bố mẹ.
- Cảm xúc của em.
3. Kết bài
08:20 am - 01/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Minh Nhím: Cô cho em dần ý để làm bài này được không ạ?? 🐱
19:41 pm - 31/10/2017
Minh Nhím: tiểu thuyết ''tắt đèn'' của nhà văn ngô tất tố có nhiều nhân vật nhưng chị dậu là 1 hình tượng trung tâm là linh hồn của tác phẩm bởi chị dậu là hình ảnh chân thực đẹp đẽ của người nông dân việt nam trước cách mạng tháng tám. Bằng hiểu biết của mình về tiểu thuyết Tắt Đèn hay làm sáng tỏ nhận định trên.
19:40 pm - 31/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Chào em, em tham khảo dàn ý nhe:
- Vẻ đẹp của người nông dân:
+ Yêu thương chồng con.
+ Cần cù, chăm chỉ, tần tảo, chịu khó.
+ Sức sống tiềm tàng mãnh liệt.
- Số phận bất hạnh
08:21 am - 01/11/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Phuong Anh: cô ơi chiếc lá cuối cùng ấy đem lại cho ta bài học gì
20:22 pm - 30/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Bài học về tình yêu thương con người và nghị lực sống em nhé!
08:14 am - 31/10/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Thị Hà Thu: viet 1 doan van co su dung tinh thai tu
15:51 pm - 29/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Câu hỏi là gì em?
21:37 pm - 29/10/2017
Nguyễn Thị Hà Thu hãy viết 1 đoan văn có sử dụng tình thái từ
16:06 pm - 31/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Em viết với chủ đề bất kì và sử dụng ttt sau đó gửi bình luận cô sẽ chữa giúp em nhé!
16:32 pm - 31/10/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
21:24 pm - 24/10/2017
Mai Đức Thịnh: cô giúp em câu nà ạ: tư tưởng nhân đạo được thể hiện như thế nào triện ngắn chiếc lá cuối cùng
21:24 pm - 24/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Chào em, em tham khảo nhé:
- Đồng cảm với số phận những con người nghèo khổ.
- Khám phá, phát hiện vẻ đẹp trong tâm hồn họ: tình bạn thắm thiết, sẵn sàng hi sinh bản thân cứu sống người khác
08:19 am - 25/10/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Mai Đức Thịnh: cô ơi tại sao nói chiếc lá cuối cùng của cụ bơ men là kiệt tác ạ
21:21 pm - 24/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Chào em, 
- Nó được vẽ giống như thật.
- NÓ đã cứu được một con người, đem lại cho Gioonxxi niềm tin vào cuộc sống
08:15 am - 25/10/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Phạm Đoàn Vân Anh: Tính cách của Giôn - xi là gì vậy ạ
21:16 pm - 23/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên -Chào em,
- ban đầu cô chán nản tuyệt vọng.
- Khi nhìn thấy chiếc lá đã lạc quan trở lại
08:25 am - 24/10/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Cris Phan: cô ơi tại sao nhà văn bỏ qua không kể việc cụ đã vẽ chiếc lá trên tường trong đêm mưa tuyết vậy cô?
22:03 pm - 22/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Chào em, làm như vậy để gây hứng thú, bất ngờ cho người đọc em nhé!
08:17 am - 23/10/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Ngọc Nguyễn Hoàng: cô ơi vì sao chiếc lá cuối cùng được xem là kiệt tác của cụ Bơ-men vậy cô ?
21:27 pm - 21/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Chào em, em tham khảo nhé:
- Giống y như thật.
- Vì nó đã cứu sống được một con người.
17:59 pm - 22/10/2017
Phạm Đoàn Vân Anh Vì chiếc lá đã đưa giôn xi từ cõi chết trở về và đc vẽ bằng cả tấm lòng của cụ
21:11 pm - 23/10/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Minh Nhím: Ông giáo không phải là nhân vật trung tâm, sự hiện diện của ông giáo càng làm cho bức tranh quê thêm đầy đủ. Qua nhân vật Lão Hạc, ông giáo em hãy làm sáng tỏ ý kiến trên.
20:34 pm - 20/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Chào em, em tham khảo ý chính của đề này nhé:
- Số phận người trí thức (ông giáo)
- Số phận người nông dân (lão hạc)
08:51 am - 21/10/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Minh Nhím: cô ơi với đề này em phải làm như thế nào ạ?/
20:32 pm - 20/10/2017
21:14 pm - 19/10/2017
Nguyễn Thị Hà Thu: cô ơi tóm tat bài chiec lá cuối cùng di cô
20:34 pm - 19/10/2017
21:32 pm - 19/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Chao em, em tham khảo nhé:

Xiu và Giôn-xi là hai nữ hoạ sĩ trẻ sống trong một khu nhà trọ. Cụ Bơ- men, một hoạ sĩ già cũng sống ở đó với họ, cả đời cụ khao khát vẽ một kiệt tác nhưng chưa thoả ý. Chẳng may, mùa đông năm ấy, Giôn-xi bị bệnh sưng phổi rất nặng. Bệnh tật khiến cô tuyệt vọng và nghĩ rằng khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống là sẽ là lúc mình lìa đời. Xiu vô cùng lo lắng và hết lòng chạy chữa cho bạn nhưng vô Ích, Giôn-xi vẫn bi quan như vậy. Cô gái tội nghiệp âm thầm đếm từng chiếc lá.

Biết được ý nghĩ điên rồ đó của Giôn-xi, cụ Bơ-men ban đau mắng um lên nhưng sau đó lại âm thầm thức suốt đêm mưa gió bão bùng để vẽ chiếc lá thường xuân. Chiếc lá cuối cùng giống như thật. Nó đã không rụng trong đêm bão lớn khiến Giôn-xi suy nghĩ lại, cô hi vọng và muốn được sống, được sáng tạo. Giôn-xi từ cõi chết trở về nhưng cụ Bơ-men lại chết vì bệnh sưng phổi sau đêm sáng tạo kiệt tác chiếc lá cuối cùng để cứu Giôn-xi. Xiu lặng lẽ đến bên Giôn-xi báo cho bạn về cái chết của cụ Bơ-men và bí mật của chiếc lá cuối cùng.

08:18 am - 20/10/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Đăng Tin: cô ơi xem bài này em làm thì được mấy điểm ạ?
16:26 pm - 19/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Em sửa lại bài theo những gì cô góp ý nhé. Sau đó up lại bài, cô sẽ sửa câu chữ giúp em nhé!
15:01 pm - 20/10/2017
Nguyễn Đăng Tin Dạ bài viết đây này cô
15:55 pm - 20/10/2017
Nguyễn Đăng Tin Phía cuối làng tôi là nhà lão Hạc một căn nhà lá xơ xác và tồi tàn. Lão sống cô đơn một mình bên con chó mà lão gọi là "cậu vàng", cuộc sống đầy vất vả và khó khăn. Sở dĩ tôi biết lão rõ như vậy là vì nơi tôi ở ngay sát cạnh nhà lão, chỉ cách nhau có một bức tường gạch. Lão Hạc sống một mình, già rồi mà chẳng có ai chăm.Tôi thương và muốn giúp lão nhiều nhưng hoàn cảnh nhà tôi cũng chẳng hơn gì lão nên đành ngậm ngùi nhìn vậy, mặc cho tháng ngày trôi đi. Thế rồi vào một ngày, sáng đó tôi dậy sớm lắm. Mặt trời chưa lên, cả đất trời tối sầm với một màn sương đêm đọng lại. Tôi thong thả bước đi chợ. Nói đi chợ là nói đó thôi chứ tôi muốn đi bộ để tận hưởng cái gió mát đầu ngày.Tôi bước đi trên con đường làng quanh co dẫn đến cuối xóm. Tiếng chó sủa, gà gáy vang lên làm phá đi cái không khí tĩnh lặng lúc nào. Rồi tôi quyết định đến nhà ông Giáo chơi. Nhưng thật vô tình làm sao tôi nghe được cuộc nói chuyện đầy ý nghĩa của lão Hạc và Ông giáo. Vừa tới nơi lão báo ngay: - Cậu Vàng đi đời rồi, ông Giáo ạ! - Cụ bán rồi ? - Bán rồi ! Họ vừa bắt xong. Ông giáo đứng yên như chết lặng, buồn, thương thay cho lão Hạc. Còn tôi tim như thắc lại, tôi cảm thấy rất buồn cho lão và tôi còn dự định rằng khi về đến nhà tôi sẽ an ủi lão. Chắc lão Hạc phải suy nghĩ nhiều lắm, day dứt lắm khi quyết định bán con chó. Con chó ấy là do con của lão mua về để đến lúc cưới vợ thì làm thịt đấy mà. Nhưng lão và con chó thân nhau lắm. Lúc đầu thấy lão nuôi chó tôi nghĩ chắc lão nuôi để bán lấy tiền hay làm thịt đó thôi. Nhưng giờ thì… Lão Hạc buồn, đau đớn, xót xa, ân hận đến cùng cực. Nhưng lão vẫn cố làm ra vẻ vui vẻ. Nhưng trông lão nhìn như mếu, các nép nhăn thì xô lại với nhau và đôi mắt lão thì ầng ậng nước mắt. Thật ái ngại cho lão Hạc làm sao. Như để thay đổi không khí trầm lắng, ông giáo hỏi lão Hạc: - Thế nó cho bắt à ? Sau câu hỏi của ông Giáo, lão khóc to hơn, nước mắt giàn giụa chảy ra một cách đau khổ. Tôi nghe mà thương lão Hạc quá. Bán con chó rồi, một mình còm cõi ở nhà lão biết làm bạn với ai. Dẫu biết cuộc sống khó khăn và thiếu thốn nhưng có bạn ở bên thì sẽ vui hơn nhiều. Nhìn lão Hạc, tôi càng thấy tội nghiệp cuộc sống già cô đơn. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Ông giáo nhìn lão Hạc một cách cảm thông, chắc ông ấy hiểu được tình cảm đó. -Khốn nạn… ông giáo ơi!… Nó có biết gì đâu! Ông giáo ngồi nghe mà đau xót. Lão Hạc kể chuyện con chó bị bắt. Rất khéo léo, ông Giáo liển an ủi lão: Cụ cứ tưởng thế đấy chứ nó chả biết đâu! Vả lại ai nuôi chó mà chả bán hay giết thịt? Ta giết nó chính là hoá kiếp cho nó đấy, hoá kiếp để cho nó làm kiếp khác. Thế nhưng, lão chua chát bảo : - Ông giáo nói phải! Kiếp con chó là kiếp khổ thì ta hoá kiếp cho nó để nó làm kiếp người, may ra có sung sướng hơn một chút… kiếp người như kiếp tôi chẳng hạn… Ông Giáo bùi ngùi nhìn lão và bảo: - Kiếp ai cũng thế thôi, cụ ạ! Cụ tưởng chúng tôi sung sướng hơn chăng? - Thế thì không biết nếu kiếp người cũng khổ nốt thì ta nên làm kiếp gì cho thật sướng. Lão cười và ho sòng sọc. Ông giáo ôn tồn bảo: - Vâng! Ông giáo dạy phải! Ðối với chúng mình thì thế là sung sướng. Lão nói xong lại cười đưa đà. Tiếng cười gượng nhưng nghe đã hiền hậu lại. Chúng tôi đều nhẹ người hẳn lại. Ông Giáo vui vẻ hỏi tiếp: - Thế là được, chứ gì? Vậy cụ ngồi xuống đây, nói chuyện với thầy tôi, để tôi đi luộc khoai, nấu nước. Nghe xong câu chuyện ấy, tôi đi vòng ra chợ rồi quay trở về. Khi về tôi thấy lão đang bước chân ra cổng. Tôi không biết từ lúc tôi đi ra chợ hai người họ đã nói cái gì mà trông lão đáng thương đến thế. Lão Hạc chậm chạp lê từng bước chân ra cổng, ông giáo nhìn theo cái dáng lòng khòng, lam lũ của lão mà động lòng thương. Dạo này, cà làng đói. Có người cả tháng không biết đến hạt cơm, chỉ củ khoai, củ sắn, mớ rau lang, rau má… sống lay lắt qua ngày. Lão Hạc cũng thế, nhưng lão thà nhịn đói chứ nhất quyết không bán mảnh vườn để dành cho con. Lúc bóng lão Hạc đã khuất sau rặng tre đầu ngõ, ông giáo thở dài quay vào nhà, trong tay vẫn giữ chặt chiếc túi nhỏ màu nâu cũ kĩ đựng mấy chục đồng bạc của lão Hạc gửi. Ông giáo lắc đầu. Nhìn đời sống hạnh phúc ấm no và khá đầy đủ của người nông dân thời bây giờ, tôi chợt chạnh lòng xót xa cho số phận cùng cực khổ đau mà người nông dân trong xã hội cũ âm thầm gánh chịu. Câu chuyện tôi chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó mãi mãi in sâu vào trong tâm trí cũng như làm sao tôi có thể quên hình ảnh người nông dân nghèo nhưng giàu tình cảm, giàu lòng tự trọng, yêu thương con – Lão Hạc!
15:55 pm - 20/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Phía cuối làng tôi là nhà lão Hạc một căn nhà lá xơ xác và tồi tàn. Lão sống cô đơn một mình bên con chó mà lão gọi là "cậu vàng", cuộc sống đầy vất vả và khó khăn. Sở dĩ tôi biết lão rõ như vậy là vì nơi tôi ở ngay sát cạnh nhà lão, chỉ cách nhau có một bức tường gạch. Lão Hạc sống một mình, già rồi mà chẳng có ai chăm.Tôi thương và muốn giúp lão nhiều nhưng hoàn cảnh nhà tôi cũng chẳng hơn gì lão nên đành ngậm ngùi nhìn vậy, mặc cho tháng ngày trôi đi.
- Hoàn cảnh của lão Hạc: vợ mất, con bỏ đi đồn điền cao su, sống cùng cậu Vàng - kỉ vật con trai lão để lại.
Thế rồi vào một ngày, sáng đó tôi dậy sớm lắm. Mặt trời chưa lên, cả đất trời tối sầm với một màn sương đêm đọng lại. Tôi thong thả bước đi chợ. Nói đi chợ là nói đó thôi chứ tôi muốn đi bộ để tận hưởng cái gió mát đầu ngày.Tôi bước đi trên con đường làng quanh co dẫn đến cuối xóm. Tiếng chó sủa, gà gáy vang lên làm phá đi cái không khí tĩnh lặng lúc nào. Rồi tôi quyết định đến nhà ông Giáo chơi. Nhưng vô tình  tôi nghe được cuộc nói chuyện đầy ý nghĩa của lão Hạc và Ông giáo. Vừa tới nơi lão báo ngay: - Cậu Vàng đi đời rồi, ông Giáo ạ! - Cụ bán rồi ? - Bán rồi ! Họ vừa bắt xong. Ông giáo đứng yên như chết lặng, buồn, thương thay cho lão Hạc. Còn tôi tim như thắt lại, tôi cảm thấy rất buồn cho lão và tôi còn dự định rằng khi về đến nhà tôi sẽ an ủi lão. Chắc lão Hạc phải suy nghĩ nhiều lắm, day dứt lắm khi quyết định bán con chó. Con chó ấy là do con của lão mua về để đến lúc cưới vợ thì làm thịt đấy mà. Nhưng lão và con chó thân nhau lắm. Lúc đầu thấy lão nuôi chó tôi nghĩ chắc lão nuôi để bán lấy tiền hay làm thịt đó thôi. Nhưng giờ thì… Lão Hạc buồn, đau đớn, xót xa, ân hận đến cùng cực. Nhưng lão vẫn cố làm ra vẻ vui vẻ. Nhưng trông lão nhìn như mếu, các nép nhăn thì xô lại với nhau và đôi mắt lão thì ầng ậng nước mắt. Thật ái ngại cho lão Hạc làm sao. Như để thay đổi không khí trầm lắng, ông giáo hỏi lão Hạc: - Thế nó cho bắt à ? Sau câu hỏi của ông Giáo, lão khóc to hơn, nước mắt giàn giụa chảy ra một cách đau khổ. Tôi nghe mà thương lão Hạc quá. Bán con chó rồi, một mình còm cõi ở nhà lão biết làm bạn với ai. Dẫu biết cuộc sống khó khăn và thiếu thốn nhưng có bạn ở bên thì sẽ vui hơn nhiều. Nhìn lão Hạc, tôi càng thấy tội nghiệp cuộc sống già cô đơn. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Ông giáo nhìn lão Hạc một cách cảm thông, chắc ông ấy hiểu được tình cảm đó. -Khốn nạn… ông giáo ơi!… Nó có biết gì đâu! Ông giáo ngồi nghe mà đau xót. Lão Hạc kể chuyện con chó bị bắt. Rất khéo léo, ông Giáo liển an ủi lão: Cụ cứ tưởng thế đấy chứ nó chả biết đâu! Vả lại ai nuôi chó mà chả bán hay giết thịt? Ta giết nó chính là hoá kiếp cho nó đấy, hoá kiếp để cho nó làm kiếp khác. Thế nhưng, lão chua chát bảo : - Ông giáo nói phải! Kiếp con chó là kiếp khổ thì ta hoá kiếp cho nó để nó làm kiếp người, may ra có sung sướng hơn một chút… kiếp người như kiếp tôi chẳng hạn… Ông Giáo bùi ngùi nhìn lão và bảo: - Kiếp ai cũng thế thôi, cụ ạ! Cụ tưởng chúng tôi sung sướng hơn chăng? - Thế thì không biết nếu kiếp người cũng khổ nốt thì ta nên làm kiếp gì cho thật sướng. Lão cười và ho sòng sọc. Ông giáo ôn tồn bảo: - Vâng! Ông giáo dạy phải! Ðối với chúng mình thì thế là sung sướng. Lão nói xong lại cười đưa đà. Tiếng cười gượng nhưng nghe đã hiền hậu lại. Chúng tôi đều nhẹ người hẳn lại. Ông Giáo vui vẻ hỏi tiếp: - Thế là được, chứ gì? Vậy cụ ngồi xuống đây, nói chuyện với thầy tôi, để tôi đi luộc khoai, nấu nước. Nghe xong câu chuyện ấy, tôi đi vòng ra chợ rồi quay trở về. Khi về tôi thấy lão đang bước chân ra cổng. Tôi không biết từ lúc tôi đi ra chợ hai người họ đã nói cái gì mà trông lão đáng thương đến thế. Lão Hạc chậm chạp lê từng bước chân ra cổng, ông giáo nhìn theo cái dáng lòng khòng, lam lũ của lão mà động lòng thương. Dạo này, cả làng đói. Có người cả tháng không biết đến hạt cơm, chỉ củ khoai, củ sắn, mớ rau lang, rau má… sống lay lắt qua ngày. Lão Hạc cũng thế, nhưng lão thà nhịn đói chứ nhất quyết không bán mảnh vườn để dành cho con. Lúc bóng lão Hạc đã khuất sau rặng tre đầu ngõ, ông giáo thở dài quay vào nhà, trong tay vẫn giữ chặt chiếc túi nhỏ màu nâu cũ kĩ đựng mấy chục đồng bạc của lão Hạc gửi. Ông giáo lắc đầu. Nhìn đời sống hạnh phúc ấm no và khá đầy đủ của người nông dân thời bây giờ, tôi chợt chạnh lòng xót xa cho số phận cùng cực khổ đau mà người nông dân trong xã hội cũ âm thầm gánh chịu. Câu chuyện tôi chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó mãi mãi in sâu vào trong tâm trí cũng như làm sao tôi có thể quên hình ảnh người nông dân nghèo nhưng giàu tình cảm, giàu lòng tự trọng, yêu thương con – Lão Hạc!
16:09 pm - 20/10/2017
Nguyễn Lệ Quyên Em xem và bổ sung nhé!
16:10 pm - 20/10/2017
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!