Chú ý: Trình duyệt hiện tại của bạn chưa cài đặt flashplayer để xem video.

Vui lòng tải và cài đặt phiên bản flash mới nhất tại đây sau đó ấn Ctrl-F5 để xem video hoặc bạn nên dùng trình duyệt Chrome để xem video tốt hơn - Tải Chrome về

Hỏi đáp, thảo luận
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Az King:
Cô ơi,cô có thể giúp em lập dàn ý về thuyết minh hoa ngày tết được không ạ?
19:25 pm - 01/12/2019
Phan Ngọc Mỹ

Hoa nói chung hay riêng một loại hoa bạn nhỉ ? 

19:56 pm - 01/12/2019
Phan Ngọc Mỹ
Dàn ý: Thuyết minh về hoa mai ngày Tết
1. Mở Bài
* Giới thiệu về ngày Tết Việt Nam và hình ảnh hoa mai
· Tết Nguyên Đán hay Tết là một trong những ngày lễ âm lịch đầu năm có ý nghĩa quan trọng bậc nhất ở Việt Nam
· Cũng như hoa đào, hoa mai mang những vẻ đẹp và ý nghĩa vô cùng đặc biệt đối với ngày Tết
2. Thân Bài
· Nguồn gốc hoa mai
· Đặc điểm hoa mai:
· Cây và lá hoa mai
· Hoa mai
· Chăm sóc cây mai
· Ý nghĩa hoa mai ngày Tết
3. Kết Bài
Cảm nhận về hoa mai ngày Tết: Có thể nói, hoa mai không chỉ gắn với hình ảnh của ngày Tết mà hơn thế nó còn có một vị trí quan trọng trong đời sống tinh thần của người dân miền Nam nói riêng, người dân cả nước nói chung.
20:09 pm - 01/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Linh Nguyễn:
vấn đề chính mà tác giả muốn đặt ra trong văn bản Bài toán dân số là gì? Tác hại của việc gia tăng dân số? Em cần làm gì để ngăn chặn sự bùng nổ dân số?
16:35 pm - 01/12/2019
Phan Ngọc Mỹ

Vấn đề chính mà tác giả muốn đặt ra trong văn bản Bài toán dân số là

  • Trước hết, Tốc độ gia tăng thực sự rất lớn ngoài sức tưởng tượng, thấy được việc hạn chế gia tăng dân số là đòi hỏi tất yếu cho sự phát triển của loài người. Loài người cần phải làm một việc gì đó để quyết định sự tồn tại của mình. Nếu không hạn chế sự gia tăng dân số thì con người sẽ tự làm hại chính mình.
  • Điều làm cho tác giả “sáng mắt” là sự gia tăng dân số trong thời hiện đại nó đã được đặt ra từ ý nghĩa của một bài toán thời cổ đại.

Tác hại của việc gia tăng dân số

  • Sức ép đối với việc làm (thiếu việc làm nghiêm trọng):
  • Sức ép đối với tài nguyên, môi trường: Dân số tăng nhanh, lực lượng lao động thiếu việc làm nghiêm trọng dẫn đến hậu quả nặng nề về tài nguyên môi trường: diện tích rừng bị thu hẹp mau chóng do nạn khai thác bừa bãi lâm sản như chặt phá rừng, săn bắt thú và động vật quí hiếm phục vụ mục đích thương mại, thay vào đó là các vùng diện tích đất trống đồi trọc đã làm cho môi trường bị suy thoái nghiêm trọng, nạn lũ lụt, hạn hán thường xuyên xảy ra do rừng đầu nguồn bị chặt phá. Tình trạng khai thác biển cũng xảy ra tương tự, môi trường biển bị ô nhiễm nặng nề do việc khai thác, vứt rác, chất thải bừa bãi do ý thức hạn chế của người dân…

Sức ép đối với y tế, giáo dục: Dân số tăng nhanh, trẻ em chiếm tỷ lệ tương đối lớn trong khi đất nước còn nghèo đã tạo nên sức ép nặng nề đối với các lĩnh vực y tế, giáo dục: tỷ lệ suy dinh dưỡng trẻ em dưới 5 tuổi cao (9,8%). Một số vùng nông thôn chưa phổ cập xong chương trình tiểu học. Số trẻ em bỏ học hoặc không được đến trường còn nhiều.Sức ép đối với an ninh quốc phòng và các vấn đề xã hội khác: Dân số gia tăng cùng với việc di dân do quá trình đô thị hóa đã để lại hệ quả tất yếu khó kiểm soát về các lĩnh vực an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội. Bên cạnh đó, sự xâm nhập của các trào lưu văn hóa ngoại do quá trình hội nhập đã khiến một bộ phận không nhỏ thanh thiếu niên và lực lượng lao động trẻ thiếu việc làm sa ngã. Các tệ nạn xã hội như ma túy, mại dâm… ngày càng gia tăng và diễn biến phức tạp. Đây là mối lo ngại lớn đối với mỗi gia đình và toàn xã hội.

Và nhiều vấn đề khác liên quan trực tiếp đến cuộc sống con người

 Em cần làm gì để ngăn chặn sự bùng nổ dân số?

  • Bạn có thể tham khảo như: kêu gọi mọi người thực hiện tốt KHHGĐ, tuyên truyền về tác hại của gia tăng dân số quá mức,...
17:40 pm - 01/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Lê Thị Thu Giang:
và bài : hãy đóng vai chiếc lá mà họa sĩ bơ - men đã vẽ để kể lại truyện " chiếc là cuối cùng "
19:47 pm - 28/11/2019
Lê Thị Thu Giang
ai giải hộ bài này e với đi
19:28 pm - 29/11/2019
Lê Thị Thu Giang
ai giải hộ bài này e với đi
19:28 pm - 29/11/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Bài văn dài này em cần cô hỗ trợ gì nhỉ, cô chưa nhìn thấy câu hỏi, và em lưu ý nên bình luận vào một chỗ để cô tiện tìm nội dung câu hỏi nhé
08:14 am - 30/11/2019
Lê Thị Thu Giang
@GVHT Văn - Nguyễn Quyên: hãy đóng vai chiếc lá mà họa sĩ bơ - men đã vẽ để kể lại truyện " chiếc là cuối cùng "đề đây ạ
11:41 am - 30/11/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Lê Thị Thu Giang:Bài này em tự viết đúng không?
10:09 am - 01/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Lê Thị Thu Giang:
viết cho e : dựa vào đoạn thơ sau hãy viết 1 đoạn văn tự sự có yếu tố miêu tả và biểu cảm : Tiếng gà trưaTay bà khum soi trứngDành từng quả chắt chiuCho con gà mái ấpCứ hàng năm hàng nămKhi gió mùa đông tớiBà lo đàn gà toiMong trời đừng sương muốiĐể cuối cùng bán gàCháu được quần áo mới
19:46 pm - 28/11/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Đoạn văn em tự viết, ghi xong rồi nói anh, đăng lên anh sửa cho nha!
02:19 am - 29/11/2019
Lê Thị Thu Giang
@Nguyễn Trần Thành Đạt:a viết nhờ e với
12:16 pm - 29/11/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Lê Thị Thu Giang: Em đọc kĩ bài thơ, tóm tắt được bài thơ chỉ ra được các BP tu từ nghệ thuật nội dung là điều cơ bản. Cái yêu cầu bài này em cần hiểu ngữ cảnh câu chuyện để viết chính xác hơn. Hãy coi lại bài giảng em nhé.
15:28 pm - 29/11/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
vunhuquynh1407:
cô ơi cô lập giúp em một dàn ý chi tiết về thuyết minh áo dài được không ạ. em cảm ơn cô
17:31 pm - 28/11/2019
Phan Ngọc Mỹ
Bạn tham khảo nha
I. Mở bài: giới thiệu về chiếc áo dàiChiếc áo quê hương dáng thướt thaNon sông gấm vóc mở đôi tàTà bên Đông Hải lung linh sóngTà phía Trường Sơn rực rỡ hoaVạt rộng Nam phần chao cánh gióVòng eo Trung bộ thắt lưng ngàNhịp tim Hà Nội nhô gò ngựcHương lúa ba miền thơm thịt da.Không biết tự bao giờ hình ảnh chiếc áo dài đi vào thơ ca một đỗi thân thuộc và yêu thương. Mỗi quốc gia đều có một quốc phục riêng, và chiếc áo dài là quốc phụ của Việt Nam. Áo dài là niềm tự hào dân tộc của mỗi người dân Việt Nam.

II. Thân bài1.
Lịch sử, nguồn gốc
- Thời chúa Nguyễn Phúc Kháng: do chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa nên đến cuối thế kỉ 16 thì ăn mặc của người Việt vẫn giống người Phương Bắc. trước làm song xâm nhập này, vua ban hành mọi người dan Việt đều mặc quần không đáy.- Thời vua Minh Mạng: cho đến thế kỉ 17 phong tục mặc váy vẫn được duy trì.- Áo dài Le mor: biến chiếc áo tứ thân để biến nó chỉ còn lại hai vạt trước và sau- Áo dài Lê Phổ: bỏ bớt những nét lai căng, cứng cỏi của áo Le Mur, đồng thời đưa thêm các yếu tố dân tộc để tạo thành áo dài- Đời sống mới: chiếc áo dài giờ vẫn có hai tà và ôm sát người.2. Cấu tạo- Cổ áo: cổ áo cổ điển cao khoảng 4 đến 5 cm,thường khoét chữ v ở trước. Ngày nay, kiểu cổ áo dài được bi ến tấu khá đa dạng như kiểu trái tim, cổ tròn, cổ chữ U, cổ tròn,….- Thân áo: may vừa vặn, ôm sát thân của người mặc, ở phần eo được chít ở hai ben. Cúc áo dài thường là cúc bấm, từ cổ chéo sang vai rồi kéo xuống ngang hông. Ngày nay đã có sự biến tấu nhiều với chiếc áo dài.- Áo dài có hai tà: tà trước và tà sau và buộc dài qua gối.- Tay áo được tính từ vai, may ôm sát cánh tay, không có cầu vai, may liền, dài đến qua khỏi cổ tay một tí.- Quần áo dài

3. Công dụng- Trang phục truyền thống- Là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam- Trang phục công sở như các ngành nghề: tiếp viên hàng không, nữ giáo viên, nữ nhân viên ngân hàng, h ọc sinh,…

4. Cách bảo quảnDo chất liệu vải mềm mại nên áo dài đòi hỏi phải được bảo quản cẩn thận. Mặc xong nên giặt ngay để tránh ẩm mốc, gi ặt bằng tay, treo bằng móc áo, không phơi trực tiếp dưới ánh nắng để tránh gây bạc màu. Sau đó ủi với nhiệt độ vừa phải, treo vào mắc áo và cất vào tủ. Bảo quản tốt thì áo dài sẽ mặc bền, giữ được dáng áo và mình vải đẹp.

5. Ý nghĩa của chiếc áo dài- Trong đời sống: là trang phục truyền thống, quốc phục của dân tộc Việt Nam- Trong nghệ thuật:+ thơ văn:Áo trắng đơn sơ mộng trắng trongHôm xưa em đến mắt như lòngNở bừng ánh sáng em đi đếnGót ngọc dồn hương bước tỏa hồng+ âm nhạc:Có chiếc áo dài tung tăng trên đường phốNhững lúc buồn vui vu vơ nào đóÁnh mắt hồn nhiên vô tư dễ thương á hà…......Áo dài vui áo dài hát bao nắng xuân đang về khắp nơiÁo dài nói áo dài cười mang hạnh phúc đến cho mọi ngườiÁo dài vui vui áo dài hát hát bao nắng xuân đang về khắp nơiÁo dài nói nói áo dài cười cười mang hạnh phúc đến cho mọi người+ hội họa+ trình diễn

III. Kết bài: nêu ý nghĩa của chiếc áo dàiDù cuộc sống hiện đại và có những trang phục đẹp, nhưng chiếc áo dài luôn là trang phục truyền thống và gắn với người dân Việt Nam.
19:47 pm - 28/11/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Đặng Quỳnh Trâm:
viết cho e đoạn văn với ạ: qua 2 văn bản cổng trường mở ra của lý lan và tôi đi học của thanh tịnh hãy nêu ý nghĩa của buổi tựu trường đầu tiên. em đang gấp quá nên cô có thể viết nhanh cho e đc ạ. em cảm ơn
13:11 pm - 28/11/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Bài văn hay đoạn văn em cần tự viết để rèn luyện kĩ năng, cô sẽ cho em gợi ý để viết nhé:
- Giới thiệu tác phẩm và khẳng định ngày tựu trường có ý nghĩa quan trọng
- Ý nghĩa:
+ Giúp các em làm quen với môi trường mới
+ Làm quen với thầy cô, bạn bè mới
+ Cũng từ đây gây dựng và vun đắp ước mơ
+...
_ Tổng kết
13:41 pm - 28/11/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@GVHT Văn - Nguyễn Quyên:Em có gửi bạn đến bài tham khảo này ạ! Trong quãng đời đi học, hầu như ai cũng trải qua ngày khai trường đầu tiên nhưng ít ai để ý xem trong đêm trước ngày khai trường ấy, mẹ mình đã làm gì và nghĩ những gì. Bài văn trên đã phản ánh tâm trạng của một người mẹ trước ngày đưa con đến lớp, tình thương yêu vô hạn của mẹ đối với con và khẳng định vai trò to lớn của nhà trường với cuộc sống mỗi con người.
Mỗi người chúng ta ai cũng có những kỉ niệm về thời thơ ấu, lần đầu tiên được cắp sách đi tới trường với biết bao nhiêu sự ngỡ ngàng và rụt rè. Có lẽ, ai cũng có một thời như vậy. Là khi lần đầu tiên được mặc bộ đồng phục đẹp, tóc được tết gọn gàng để đi cùng mẹ tới trường- nơi đầu tiên dạy chúng ta cách trưởng thành và làm những người công dân tốt. Và “ Cổng trường mở ra” cũng chính là những kỉ niệm của tác giả Lí Lan viết về những kỉ niệm của chị về tuổi thơ, lần đầu tiên được cắp sách tới trường của mình qua lời kể với đứa con cũng sắp đi học của mình. Bài văn không hề có cốt truyện cùng những chi tiết mang hành động kịch tính thắt mở nút nhưng lại khiến cho người đọc cảm thấy thích thú và say mê bởi chính những tình cảm trong bài viết. Đây chính là những lời chia sẻ với biết bào những tâm sự mang rất nhiều tình cảm của tác giả, có tình mẹ dành cho đứa con bé bỏng của mình. Đọc bài văn, trong mỗi chúng ta đều cảm nhận được những tình cảm và kí ức dâng trào trên trong lòng mình.
Trong bài viết có xuất hiện hình ảnh của hai nhân vật với những đặc điểm về tính cách và hành động trái ngược nhau. Hình ảnh của người con hiện lên trong mắt người đọc mang vẻ đẹp vô cùng trong sáng, thơ ngây. “ Gương mặt thanh thoát của con tựa nghiêng trên gối mềm, đôi môi hé mở và thình thoảng con chúm lại như đang mút kẹo”. Đó chính là những hình ảnh đẹp nhất cho những mầm non tương lai của đất nước. Ngày mai chính là ngày khai trường, là ngày mà con chính thức đi học, được nhận sự dậy dỗ ân cần của những người thầy, người cô luôn yêu thương con. Với đứa con, bé vẫn còn nhỏ, những gì bé suy nghĩ chỉ là háo hức cho ngày mai, lo bị đi muộn mà thôi. Đó chính là những suy nghĩ non nớt của con trẻ. Còn người mẹ thì khác, người mẹ lo lắng cho con của mình. Tuy con là người đi học, nhưng mẹ lại nghĩ cho tương lai của con, nghĩ tới chính những kỉ niệm của mình khi mình cũng nhỏ như vậy và đi học. “ Bà đã dẫn mẹ qua cánh cổng của thế giới kì diệu, cánh cổng mang nét đẹp tuổi thơ”. Thế nên mẹ hiểu những cảm giác háo hức và lo lắng của đứa con thân yêu. Mẹ cảm thấy vui và hạnh phúc vì biết rằng, trường là nơi sẽ dạy cho con những điều hay, lẽ phải, cho con cách bước đi và tự lập bằng chính đôi chân của mình. Và mẹ cũng luôn tin tưởng vào đứa con của mình, rồi đây, bé sẽ trưởng thành và mạnh mẽ vượt qua hết những chông gai trong cuộc đời này. Người mẹ nghĩ tới những cảm xúc của mình vào những ngày khai trường của cuộc đời mẹ. Thế nhưng, có lẽ, không có lần khai trường nào lại làm cho mẹ suy nghĩ và bận lòng như ngày khai trường đầu tiên của con. Đến đây, chung sta mới cảm nhận được tình yêu thương của cha mẹ dành cho những đứa con của mình, luôn bao bọc và che chở, yêu thương, chăm lo cho từng bước đường đời của người con.
Mẹ như cánh chim trời theo sát con trong những chặng đường dài và luôn ở bên cạnh con mãi mãi. Mẹ biết rằng, chỉ từ ngày mai thôi, con sẽ được học cách để làm quen và tiếp xúc nhiều hơn với thế giới ở xung quanh mình. Con sẽ học cách lắng nghe thầy cô, chia sẻ với những người thầy cua mình, sẽ biết cách nắm giữ tình bạn, sau này là tình yêu. Mẹ cũng biết những ý nghĩa to lớn của giáo dục đối với con. Mẹ nhớ tới ngày khai giảng ở nước Nhật, cả nước cùng được nghỉ lễ vì học cho rằng, đưa con tới trường khai giảng là điều rất quan trọng và cũng không có gì quan trọng hơn giáo dục con người cả. Trong bài viết, người mẹ không nói với con hay nói với bất kì một người nào mà người mẹ chỉ đang nói với chính bản thân mình. Đó chính là những kỉ niệm của người mẹ về một thời đã qua với những kí ức thuộc về tuổi thơ. Mỗi lúc như vậy, mẹ lại nao lòng nhớ lại về những kỉ niệm của mình và mỉm cười khi nghĩ tới những ngày tháng sau này mà người con sẽ được như vậy.
Tóm lại, bài viết với những lời nhẹ nhàng, tình cảm mang những tình cảm sâu sắc của người mẹ dành cho đứa con của mình. Những tình cảm ấy của mẹ luôn mang theo và dõi theo cuộc sống của người con. Qua đây, chúng ta cũng thấy được tầm quan trọng của giáo dục đối với tương lai của trẻ thơ
02:17 am - 29/11/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Đặng Quỳnh Trâm:
viết cho e đoạn văn với ạ: qua 2 văn bản cổng trường mở ra của lý lan và
13:10 pm - 28/11/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Em có thể viết đề ra rõ được không em?
02:14 am - 29/11/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Thị Cẩm Ly :
qua tác phẩm ôn dịch thuốc lá việt một đoạn văn khoảng 12 nêu tác hại của thuốc lá đối với cuộc sống con người
06:16 am - 23/11/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Đoạn văn em cần tự viết để rèn kĩ năng , viết xong gửi qua bình luận cô sẽ chữa cho em nhé
07:52 am - 23/11/2019
Nguyễn Thị Cẩm Ly
Trong cuộc sống ta thường thấy những người hay hút thuốc lá . Một thời thuốc lá có mặt như một phần tất yếu trong đời sống con người Việt Nam. Thế nhưng thuốc lá lại vô cùng nguy hiểm với sức khỏe con người. Trước hết, nó huỷ hoại sức khoẻ của chính những người trực tiếp hút bởi vì trong thuốc lá có hơn 200 loại chất có hại cho sức khỏe, bao gồm chất gây nghiện có tên là nicotin và các chất gây ung thư khác. Do đó nếu hút quá nhiều có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hệ hô hấp, khó thở, tức ngực hoặc thậm chí có thể gây các bệnh về ung thư.Điều này có thể lí giải tại sao phần lớn những người hút thuốc nhiều đều mắc ít nhất một bệnh nào đó về phổi…Ngoài con đường hút thuốc trực tiếp, thuốc lá còn có thể gây hại qua việc ta hít phải khói thuốc của người khác. Trẻ em và người lớn, những người không hút thuốc nhưng nếu gián tiếp hít phải khói thuốc sẽ chịu độc gấp 4 lần người trực tiếp hút thuốc hoặc bị mắc các bệnh về tai, mủi họng và trí tuệ cũng như thể chất bị ảnh hưởng . Người ta gọi đó là hút thuốc lá thụ động.. Vì vậy, chúng ta phải quyết tâm nói: “không” với thuốc lá, vì một xã hội văn minh, phát triển, vì một tương lai tươi sáng cho loài người nói chung và đất nước Việt Nam nói riêng.Không những thế mỗi cá nhân cần có trách nhiệm tuyên truyền nhiều hơn về tác hại của thuốc lá trên các phương tiện thông tin đại chúng để giúp cuộc sống của chúng ta trở nên lành mạnh, tốt đẹp hơn.
08:28 am - 23/11/2019
Nguyễn Thị Cẩm Ly
sửa giúp em ak
08:29 am - 23/11/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Đoạn văn được rồi e nhé
08:30 am - 23/11/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Nguyễn Thị Cẩm Ly :Em đứa thêm tác hại của thuốc lá về mặt tài chính nữa nha em
14:09 pm - 26/11/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Kim Duyên:
cô ơi bày con viết đoạn văn 7,10 dòng chủ đề tự chọn có sử dụng biện pháp nói quá
19:49 pm - 16/11/2019
Kim Duyên
và có ít nhất 2 từ nói quá và gạch chân nói quá đó
19:50 pm - 16/11/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Kim Duyên:Trời đã về chiều, bầu trời trở lên u ám, báo hiệu một cơn mưa to đã đến. Mọi người nhanh chóng xu dọn vào để tránh cơn mưa kia. Tôi vội vàng đi xu quần áo, mẹ tôi chạy ra ngoài sân xu mấy lia cá mới phơi vào. Em trai tôi thì cũng nhanh nhảu đứng cổ vũ anh trai. Mọi việc vừa xong thì cơn mưa to cũng trút xuống. Mưa to đổ xuống ầm ầm như có cả biển nước từ trên trời hắt xuống. Mọi người đều hết sức lo lắng cho bố tôi. Bố tôi đang trên đường đi làm về. Mẹ tôi nhấc điện thoại gọi điện cho bố nhưng đầu kia mãi không có ai nhấc máy. Mẹ như ngồi trên đống lửa, cứ đi đi lại lại trong nhà. Tôi đến an ủi mẹ tôi, mẹ đừng lo chắc mưa to quá bố không nghe thấy điện thoại đâu. Nói thế thôi, tôi cũng lo lắng không kém mẹ, cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu giảm sút, những tia sét vẫn cắt ngang bầu trời, không chịu buông tha một ai. Đang cuộn trong dòng suy nghĩ , tôi đã thấy ai về trước cửa, lòng tôi bỗng vui như có hội, tôi chạy ra đón bố, đỡ cặp cho bố. Thật may mắn, bố tôi đã không bị cơn mưa ki quật ngã. Gia đình tôi là như thế đấy, mọi người đều hết sức yêu thương nhau, không bao giờ có thể bỏ mặc nhau được.
09:11 am - 17/11/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Hoàng Hoàng:
Cho em hỏi ý nghĩa nhan đề bài này là gì ạ?
15:34 pm - 31/10/2019
Phan Ngọc Mỹ
  •  Đó là chiếc lá thường xuân do cụ Bơ-men đã vẽ với mong muốn truyền thêm niềm tin và hi vọng để Giôn-xi chiến thắng bệnh tật. Chiếc lá sinh động giống như thật, được vẽ bởi một ngươi nghệ sĩ tâm huyết, ông đã vẽ bằng cả tấm lòng.
  • Chiếc lá cuối cùng là hình tượng nghệ thuật, xuyên suốt tác phẩm. Đó chính là biểu tượng của lòng nhân ái, vị tha cao cả. Đó còn là biểu tượng của nghệ thuật chân chính – nghệ thuật vì con người.
18:51 pm - 31/10/2019
Phan Ngọc Mỹ
  •  Đó là chiếc lá thường xuân do cụ Bơ-men đã vẽ với mong muốn truyền thêm niềm tin và hi vọng để Giôn-xi chiến thắng bệnh tật. Chiếc lá sinh động giống như thật, được vẽ bởi một ngươi nghệ sĩ tâm huyết, ông đã vẽ bằng cả tấm lòng.
  • Chiếc lá cuối cùng là hình tượng nghệ thuật, xuyên suốt tác phẩm. Đó chính là biểu tượng của lòng nhân ái, vị tha cao cả. Đó còn là biểu tượng của nghệ thuật chân chính – nghệ thuật vì con người.
18:51 pm - 31/10/2019
Phan Ngọc Mỹ
  •  Đó là chiếc lá thường xuân do cụ Bơ-men đã vẽ với mong muốn truyền thêm niềm tin và hi vọng để Giôn-xi chiến thắng bệnh tật. Chiếc lá sinh động giống như thật, được vẽ bởi một ngươi nghệ sĩ tâm huyết, ông đã vẽ bằng cả tấm lòng.
  • Chiếc lá cuối cùng là hình tượng nghệ thuật, xuyên suốt tác phẩm. Đó chính là biểu tượng của lòng nhân ái, vị tha cao cả. Đó còn là biểu tượng của nghệ thuật chân chính – nghệ thuật vì con người.
18:51 pm - 31/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Ngoc Bidv Nguyenbich:
cô có thể cho em xin một số dề thi học sinh giỏi được ko ạ
15:15 pm - 27/10/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt

ĐỀ 1

 

Câu 1 ( 2 điểm )

Có một câu chuyện như sau :

Một vị tƣớng ngƣời Pháp, khi hành quân ngang qua trƣờng học cũ của mình, đã ghé vào

thăm trƣờng.Gặp lại thầy giáo dạy mình hồi lớp Một, ông kính cẩn:

- Thƣa thầy, thầy còn nhớ em không ? Em là.

Ngƣời thầy giáo già hoảng hốt ;

- Thƣa ngài, ngài là thống tƣớng.

- Không, với thầy, em vẫn là đứa học trò cũ. Em có đƣợc những thành công hôm nay là

nhờ ở sự giáo dục của thầy ngày nào.

a. Hai nhân vật đã tham gia hội thoại với những vai xã hội nào ?

b. Cả hai nhân vật đều cắt lời ngƣời đối thoại. Nhƣ thế có bất lịch sự không? Tại sao?

c. Hãy nhận xét về tính cách của vị tƣớng trong câu chuyện.

Câu 2 ( 2 điểm )

Trình bày cảm nhận của em về hai câu thơ sau :

“Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm

Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ”

( Quê hương - Tế Hanh )

Câu 3 ( 6 điểm )

Nhận xét về hai bài thơ “ Nhớ rừng”( Thế Lữ ) và “ Khi con tu hú” ( Tố Hữu), có ý kiến

cho rằng :

“ Cả hai bài thơ đều thể hiện lòng yêu nước và niềm khao khát tự do cháy bỏng của

tầng lớp thanh niên trí thức. Tuy nhiên thái độ đấu tranh cho tự do ở mỗi bài lại hoàn toàn

khác nhau”.

Bằng hiểu biết của mình về hai bài thơ, em hãy làm sáng tỏ ý kiến trên.

 

ĐỀ 2

 

Câu 1: 2 điểm:

Bài thơ “Viếng lăng Bác”- Viễn Phƣơng viết:

“Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng

Thấy một mặt trời trên lăng rất đỏ”.

( Viếng lăng Bác của Viễn Phƣơng)

a. Chỉ ra nét độc đáo về nghệ thuật trong 2 câu thơ trên.

b. Viết đoạn văn ngắn khoảng 10 câu bình về giá trị nghệ thuật của hình ảnh thơ ấy.

Câu2: ( 4 điểm ).

Có ý kiến cho rằng: “ Từ hình thức đấu lý chuyển sang đấu lực giữa Chị Dậu và 2 tên tay sai,

trong “ Tức nƣớc vỡ bờ” – Tắt đèn của Ngô Tất Tố là một quá trình phát triển rất lô gíc, vừa

mang giá trị nhân văn lớn lại có sức tố cáo cao”.

Em có đồng ý với ý kiến ấy không? Qua văn bản “ Tức nƣớc vỡ bờ” trình bày ý kiến của em.

Câu3: ( 4 điểm ). Chân dung Hồ Chí Minh qua: “ Tức cảnh Pác bó”, “ Ngắm trăng”, “ Đi

đƣờng” – Ngữ văn lớp 8 – tập 2.

 

2

ĐỀ 3

 

1. Câu 1 (4 điểm): Xác định từ tƣợng hình, từ tƣợng thanh và phân tích nghệ thuật sử

dụng từ tƣợng hình, từ tƣợng thanh trong bài thơ “Qua Đèo Ngang” của tác giả Bà Huyện

Thanh Quan.

 

“Bước tới Đèo Ngang, bóng xế tà,

Cỏ cây chen đá, lá chen hoa.

Lom khom dưới núi, tiều vài chú,

Lác đác bên sông, chợ mấy nhà.

Nhớ nước đau lòng, con quốc quốc,

Thương nhà mỏi miệng, cái gia gia.

Dừng chân đứng lại, trời non nước,

Một mảnh tình riêng, ta với ta.”

( Bà Huyện Thanh Quan, Qua Đèo Ngang)

2. Câu 2 (4 điểm): Cho câu chủ đề sau: Truyện “Cô bé bán diêm”đã thể hiện niềm

thương cảm sâu sắc đối với một em bé bất hạnh” Em hãy viết thành một đoạn văn (khoảng 8

dòng) theo lối diễn dịch .

3. Câu 3 (12 điểm): Tình cảnh của nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn “Lão Hạc” của

nhà văn Nam Cao.

 

ĐỀ 4

 

Câu 1( 4điểm)

Phân tích giá trị tu từ so sánh trong khổ thơ sau:

 

Quê hƣơng tôi có con sông xanh biếc,

Nƣớc gƣơng trong soi tóc những hàng tre

 

Tâm hồn tôi là một buổi trƣa hè

Tỏa nắng xuống dòng sông lấp loáng.

 

(Nhớ con sông quê hƣơng – Tế Hanh)

 

Câu 2: (4điểm)

Trong bài thơ Đi thuyền trên sông Đáy (1949), Bác Hồ viết:

 

Dòng sông lặn ngắt nhƣ tờ,

Sao đƣa thuyền chạy thuyền chờ trăng theo.

Em hiểu và cảm nhận hai câu thơ trên nhƣ thế nào cho đúng.

Câu 3 : (12 điểm)

Trong buổi lễ kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20 – 11 vừa qua, em nhận chỉ định thay

mặt các bạn học sinh đọc lời chào mừng các thầy cô giáo. Em đã chuẩn bị bài viết nhƣ thế nào

để thể hiện đƣợc nhận thức đúng đắn của mình về ngày 20 – 11, về vị trí vai trò, công lao của

thầy cô giáo và bày tỏ lòng biết ơn của mình với thầy cô qua những việc làm cụ thể, thiết thực.

( chú ý : Trong bài viết không đƣợc nêu tên trƣờng, lớp, tên thầy cô giáo cụ thể)

 

3

ĐỀ 5

 

Câu 1 (1 điểm):

Đọc đoạn trích dƣới đây (chú ý các từ in đậm), theo em có thể thay các từ quên bằng

không, chưa bằng chẳng đƣợc không? Vì sao?

(...) Ta thƣờng tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối; ruột đau nhƣ cắt, nƣớc mắt đầm đìa; chỉ

căm tức chưa xả thịt lột da, nuốt gan uống máu quân thù. Dẫu cho trăm thân này phơi ngoài nội

cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa, ta cũng vui lòng.(...)

(Trích “Hịch tướng sĩ” của Trần Quốc Tuấn, Ngữ văn 8, tập hai, tr.57)

Câu 2 (3 điểm):

Cảm nhận của em về đoạn thơ sau:

 

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối

Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?

Đâu những ngày mƣa chuyển bốn phƣơng ngàn

Ta lặng ngắm giang sơn ta đổi mới?

Đâu những bình minh cây xanh nắng gội,

Tiếng chim ca giấc ngủ ta tƣng bừng?

Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng

Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt,

Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?

- Than ôi ! Thời oanh liệt nay còn đâu?

(Trích “Nhớ rừng” của Thế Lữ, Ngữ văn 8, tập hai, tr.4)

 

Câu 3 (6 điểm):

Chuẩn bị cho buổi hội thảo văn học của trƣờng, em hãy viết một bài văn về đề tài: Văn

học và tình thương./.

04:58 am - 28/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Lê Ái Nhiên:
cô ơi vanwbanr này tóm tắt sao ạ? em cảm ơn cô ạ
20:39 pm - 26/10/2019
Phan Ngọc Mỹ
Xiu, Giôn-xi và cụ Bơ Men là những họa sĩ cùng sống trong một căn hộ 2 tầng ở gần thành phố Oa-Sinh-Tơn
Mùa đông năm ấy, Giôn-xi bị chứng xưng phổi, cô tuyệt vọng tự nhủ rằng bao giờ chiếc thường xuân cuối cùng ở gần đó rụng thì cô cũng lìa đời. Biết được ý nghĩ ngu ngốc của Giôn-xi, cụ Bơ Men vô cùng tức giận và lo lắng.
Sau đêm mưa bão đầu tiên, chiếc là vẫn còn đó...Rồi đêm thứ hai chiếc lá vẫn còn. Giôn-xi nhận thấy mình đã sai, dần hồi phục.
Tuy nhiên sau đó Xiu nhận được tin là cụ Bơ-men đã chết. Cô ôm chầm lấy Giôn-xi và kể rằng trong đêm mưa bão, cụ bơ-men đã một mình vẽ nên chiếc lá cuối cùng để cứu lấy Giôn-xi. Đó chính là một kiệt tác của cụ bơ men, kiệt tác mà bấy lâu nay cụ vẫn mong muốn vẽ được.
08:27 am - 27/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Lê Ái Nhiên:
tại sao tác giả lại bỏ qua chuyện cụ bơ-men đã vẽ chiếc lá trong đêm mưa tuyết ạ
20:29 pm - 26/10/2019
Lê Ái Nhiên:
cô ơi cho em hỏi
20:28 pm - 26/10/2019
Be Bui Duc:
cô ơi giúp em qua những lần quẹt diêm , em hiểu thế nào là vẻ đẹp tâm hồn của cô bé bán diêm
20:36 pm - 23/10/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt

Cốt cách thanh cao và mong về những thứ tốt đẹp như đồ ăn, cây thông nô en, bà ngoại,...

21:17 pm - 23/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Lê Nguyễn B.A:
cho em hỏi:tại sao bức tranh của cụ Bơ men đc gọi là kiệt tác ạ?
19:43 pm - 17/10/2019
Lê Nguyễn B.A
@Nguyễn Trần Thành Đạt: ì em nghĩ nó cs ý nghĩa về mặt kiệt tác nhân văn nhiều hơn ạ!
21:42 pm - 18/10/2019
Lê Nguyễn B.A
@Nguyễn Trần Thành Đạt:ý kiến đó cs đ́ng ko ạ?
21:43 pm - 18/10/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Không được em nhé, nó là một kiệt tác cả về nghệ thuật nữa em nhé
07:43 am - 19/10/2019
Phạm Phương Linh
Em nghĩ nó là kiệt tác vì nó khiến cho Giôn xi và xỉu tưởng thật và nó đc vẽ trong một hoàn cảnh đặc biệt, nó đã cứu sống một con người và được vẽ bằng cả tâm hồn và tình yêu thương của người họa sĩ đã hi sinh bản thân vì người khác. Nó là kiệt tác cả về nghệ thuật lẫn tình yêu thương
19:42 pm - 20/10/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt

@Phạm Phương Linh: À chào em nhưng kiệt tác không đủ, kiệt tác Nghệ thuật mới là chính xác nhất 

15:12 pm - 21/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Đình Đàm:
Hãy phát biểu cảm nghĩ của em về 2 nhân vật Giôn-xi và cụ Bơ-men
08:50 am - 17/10/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Em tham khảo gợi ý nhé:
* Nhân vật Giôn-xi
- Giới thiệu tác giả, tác phẩm và nhân vật
- Cảm nghĩ về nhân vật
+ Hoàn cảnh sống
+ Tình trạng bệnh
+ Suy nghĩ GX khi bị bệnh
+ Nhờ điều gì cô đã vượt qua căn bệnh đó
- Cảm nghị nghệ thuật xây dựng nhật vật
* Nhân vật Bơ-men
- Giới thiệu tác giả, tác phẩm và nhân vật
- Cảm nghĩ về nhân vật
+ Hoàn cảnh sống
+ Sự hi sinh của cụ
- Nghệ thuật xây dựng nhân vật
09:56 am - 17/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Phạm Thị Bảo Ngọc:
Trong vb Hai cây phong của nhà văn Ai ma tốp , hình ảnh con người đc thể hiện ntn ? Tại sao 2 cây phong lại có vị trí như thế trong lòng tác giả?
19:14 pm - 16/10/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
- Con người chủ yếu được thể hiện qua nhân vật tôi trở về thăm quê hương; hình ảnh những đứa trẻ - trong kí ức tại tác
- Vị trí hai cây phòng:
+ Lưu giữ kỉ niệm, vun đắp ước mơ
19:31 pm - 16/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Thị Cẩm Ly :
cho em xin dàn ý chi tiết của bài làm việc tốt khiến bố mẹ vui lòng
21:32 pm - 11/10/2019
Nguyễn Thị Cẩm Ly
cho em bài văn chi tiết thì càng tốt akkk
21:32 pm - 11/10/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Nguyễn Thị Cẩm Ly :HƯỚNG DẪN LÀM BÀI

* Nội dung trọng tâm: Người học cần chú ý những ý chính sau:

- Em cần xác định, việc làm tốt khiến cho bố mẹ vui lòng đó là việc gì (giúp đỡ một cụ bà qua đường, đem trả lại tiền nhặt được cho người bị đánh rơi, giúp đỡ bạn bè trong học tập, trong cuộc sống...)?

- Tâm trạng, cảm xúc của ba mẹ khi em kể lại câu chuyện đó cho ba mẹ nghe là những cảm xúc gì ?

- Tâm trạng, cảm xúc của em lúc đó ra sao? (hạnh phúc, tự hào, hứa hẹn trong lòng những niềm tin mới,...)

- Em đã có những lời nói, hứa hẹn như thế nào đối với ba mẹ của em trong tương lai sẽ làm thêm thật nhiều việc tốt nữa ?

DÀN Ý CHI TIẾT

ĐỀ BÀI: GIÚP ĐỠ BÀ CỤ ĐI QUA ĐƯỜNG

I. MỞ BÀI

- Làm việc tốt chắc chắn sẽ mang đến niềm vui cho cha mẹ, thầy cô và mọi người xung quanh.

- Lần làm một việc tốt khiến cho ba mẹ tôi vui lòng đó là: giúp đỡ một bà cụ đi qua đường.

II. THÂN BÀI

1. Hoàn cảnh

- Hôm ấy, tôi thức dậy trễ nên chạy thật vội để đến trường.

- Trên đường đi học, tôi nhìn thấy một bà lão đang muốn băng qua đường.

- Thế nhưng bà lão còn rụt rè, lo sợ vì thấy trên đường xe quá nhiều, bà không dám băng qua.

- Tôi đắn đo suy nghĩ: một là giúp bà lão qua đường, hai là bị trễ giờ học. Tôi phải lựa chọn một trong hai.

- Tôi quyết định giúp bà lão băng qua đường dù biết rằng mình có thể sẽ bị trễ giờ học.

2. Giúp bà qua đường

- Tôi chạy tới gần bà và hỏi thăm, bà có sao không?

- Bà lão trả lời là muốn qua bên kia đường nhưng vì sợ xe nhiều quá nên không dám qua.

- Tôi đưa ra nhã ý giúp bà băng qua đường. Bà vui vẻ nhận lời.

- Một tay cầm lấy tay bà. Bàn tay ấm áp, run run của bà cũng giống như bà của tôi vậy. Tay còn lại của tôi giơ cao ra hiệu qua đường để các chú tài xế nhìn thấy mà nhường cho bà cháu chúng tôi.

- Đưa bà lão qua được bên kia đường, lòng tôi cảm thấy rất vui và tự hào.

- Bà lão hỏi tên tuổi của tôi, tôi học trường nào. Tôi nói, tôi phải tới trường ngay sợ trễ giờ.

- Tôi tới trường vừa kịp chuông reo.

- Về nhà, tôi kể cho ba mẹ nghe sự việc khi sáng với vẻ rất háo hức.

- Ba mẹ tôi khen tôi là trẻ ngoan và tự hào về tôi vì đã biết giúp đỡ người lớn tuổi.

III. KẾT BÀI

- Đó là lần tôi làm việc tốt mà tôi cảm thấy rất vui và tự hào.

- Tôi hứa với bản thân mình sẽ cố gắng làm thật nhiều việc tốt để ba mẹ, thầy cô vui lòng.

BÀI VĂN THAM KHẢO

BÀI VĂN 1

Có thể nói trong mắt mọi người, tôi chỉ là một con bé chỉ biết ăn không ngồi rồi. Ngoài việc học và chơi tôi chẳng còn biết làm gì khác. Điều mà tôi khiến cha mẹ vui lòng cũng chỉ là mấy tờ giấy khen và những điểm số mà thôi. Nhưng có một lần tôi đã làm được một việc tốt mà cha mẹ tôi đã rất tự hào về tôi. Đến bây giờ, câu chuyện ấy tôi vẫn còn nhớ mãi.

Hôm ấy là một ngày đẹp trời, bầu trời trong xanh, gió mát, tôi đang tung tăng trên con đường về nhà để khoe điểm mười với cha mẹ. Nhưng đi được một đoạn, bỗng tôi thấy một bà cụ đang đứng trên vỉa hè. Trông bà cụ tầm bảy mươi tuổi, đầu tóc bạc phơ, lưng bà đã còng. Trông bà thật gầy gò và yếu ớt làm sao. Chân bà cứ bước xuống đường rồi lại rút lên. Chắc bà đang muốn qua đường nhưng lại sợ sệt trước cảnh xe cộ tấp nập dưới lòng đường. Thật tội nghiệp cho bà quá! Bỗng một ý nghĩ vụt lên trong đầu tôi: “Sao mình không giúp bà cụ qua đường nhỉ?” Tôi định chạy đến giúp bà nhưng trong lòng lại băn khoăn một điều không biết nên giúp không. Tôi lại qua đường không được giỏi lỡ xảy ra chuyện gì thì tính sao. Với lại tôi đang muốn chạy lẹ về nhà để khoe điểm với cha mẹ. Nhưng thấy bà cụ như vậy lòng tôi lại dấy lên một nỗi thương tâm. Tôi quyết định chạy đến giúp bà. Bây giờ tôi mới thấy được vẻ mặt hiền hậu của bà trông rất giống nội tôi. Tôi liền hỏi bà: "Bà ơi, bà muốn qua đường phải không? Để con giúp bà nhé!”, vẻ mặt bà đang lúng túng nhưng khi nghe tôi nói xong, bà cụ trông rất vui vẻ và trả lời: "Ồ, nếu vậy thỉ tốt quá, bà cảm ơn cháu nhé!”.Tôi liền dắt tay bà cụ bước xuống đường. Thấy cảnh xe cộ đông đúc như vậy, tôi cũng cảm thấy ngập ngừng, e sợ. Nhưng tôi lấy hết can đảm, đưa một tay lên xin qua đường, tôi chú ý nhìn qua nhìn lại rồi dắt bà bước đi. Bà cụ chắc còn sợ lắm nên nắm chặt lấy tay tôi. Qua được bên kia đường, bà cụ thở phào một cách nhẹ nhõm và nói: “Bà cảm ơn con rất nhiều”. Tới đây, tôi mới thấy đựơc bà đang xách một túi gì trông có vẻ rất nặng. Tôi liền xách dùm bà về nhà trong khi bà cụ không muốn làm phiền tôi nữa. Vừa đi, tôi vừa trò chuyện cùng bà. Thì ra bà sống một mình trong nhà còn con cháu bà ở xa và bận bịu công việc nên không thể thường tới thăm và chăm sóc bà. Nghe thế, tôi thấy ái ngại và tội nghiệp cho bà quá! Về tới nhà, bà vui vẻ cảm ơn tôi rất nhiều và bà còn cho tiền tôi mua quà vặt nhưng tôi đã từ chối không nhận. Bởi vì đối với tôi giúp được bà mới là điều quan trọng. Tôi tạm biệt bà và chạy một mạch về nhà. Ôi! Thế là tôi về trễ cả tiếng rồi. Về đến nhà, tôi thấy cha mẹ đang đi đi lại lại với vẻ mặt lo lắng. Tôi bước vào nhà, thế là cha mẹ tôi liền hớt hải chạy ra hỏi: “Sao con đi học về trễ thế?". Tôi liền xin lỗi và kể hết đầu đuôi câu chuyện cho cha mẹ nghe. Nghe xong cha tôi liền bảo: “Con làm thế là phải lắm, cha mẹ rất tự hào về con”.

Tôi cũng thấy rất vui vì đã làm được việc tốt và khiến cha mẹ vui lòng. Tôi cũng thấy rất hãnh diện về mình. Tuy là câu chuyện đã xảy ra khá lâu nhưng nó mãi in sâu vào tâm trí tôi.



Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/ke-lai-mot-viec-em-da-khien-bo-me-vui-long-c35a21521.html#ixzz623uXtFq0
23:04 pm - 11/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Thị Cẩm Ly :
cho em xin dàn ý chi tiết của bài em đã mắc lỗi khiến thầy cô giáo buồn và kèm theo bài văn chi tiết lun ạ để em tham khảo
00:01 am - 08/10/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Em tham khảo dàn ý nhé:
1. Mở bài: Giới thiệu chung
2. Thân bài
- Em mắc lỗi gì: quay cop,...
- Nêu lên hoàn cảnh mắc lỗi: vì k học bài nên phải quay cóp bài
- Diễn biến: lo lắng, sợ hãi
- Có bị cô phát hiện không
- Sau đó em cảm thấy thế nào
- Nhận lỗi thế nào
- Thái độ của cô khi em nhận lỗi
- Bài học rút ra
3. Kết bài
08:19 am - 08/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Linh Nguyễn:
Có ý kiến cho rằng khoa học đã bó tay với bệnh tình của giôn xi chỉ có nghệ thuật mới cứu đc cô. em có đồng ý vs ý kiến đó ko hãy giải thích vì sao? giúp e vs ạ
23:03 pm - 06/10/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt

Đồng ý nha em!

Vì cụ Bơ men dùng chính chiếc lá mình vẽ, lá giả mà ai cũng tưởng thật, lá vẽ bằng tất cả tình yêu thương vào đó , nên đó gọi là tác phẩm nghệ thuật, cụ Bomen tạo nghệ thuật và chính Gionxi cũng nhận thức mình phải như thế nào để sống tốt hơn sau nghệ thuật đó

06:01 am - 07/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Lê quỳnh hương:
Cô ơi giúp e bài này vs ạ: Viết đoạn văn nói về suy nghĩ của em về nhân vật bé Hồng trong đoạn trích" Tôi đi học"( viết từ 10 đến 15 câu)
19:44 pm - 02/10/2019
Lê quỳnh hương
Huhu e hk ngu văn lắm
12:21 pm - 07/10/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Lê quỳnh hương:chào em, em cần suy nghĩ mới giỏi được
12:42 pm - 07/10/2019
Lê quỳnh hương
Lần này thôi a giúp e đi mà
20:31 pm - 07/10/2019
Lê quỳnh hương
Cô ơi giúp e vs ạ
20:31 pm - 07/10/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Bài em cần tự viết mới nâng cao kĩ năng được, hay không hay thì cứ viết ra cô sẽ sửa cho em để bài viết ngày một tốt hơn em nhé. Cố gắng lên nào!
08:28 am - 08/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
o:
cô ơi cô giúp em làm đề này với ah"Hãy nêu cảm nghĩ của em về dòng cảm xúc nhân vật tôi trong vb tôi đi học
19:15 pm - 01/10/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@o:Em dám chắc rằng, tất cả những ai đã đọc “Tôi đi học” của Thanh Tịnh đều sẽ rất xúc động, rất bâng khuâng. Bởi nó gợi cho chúng ta về buổi đầu tựu trường, về ngày trọng đại đầu tiên trong cuộc đời, mà nhân vật tôi trong truyện cũng như chính chúng ta đang quay về cái ngày đầu đẹp đẽ xen lẫn chút lo lắng, hồi hộp đó.

Nhà văn thật tài tình khi dẫn dắt cảm xúc của chúng ta xuyên suốt, liền mạch theo dòng cảm xúc của nhân vật tôi khi nhớ về buổi đầu đi học. “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.” Mùa thu, mùa của sự dịu dàng, thanh bình, mùa của những cái nắng vàng nhạt không cháy da cháy thịt như mùa hè nữa, đó cũng là mùa tựu trường của không chỉ nhân vật tôi mà của tất cả các bạn học sinh khác nữa.

Và cái cảm giác, cái dư vị mà “tôi” cảm thấy rõ rệt nhất, không thể nào bị pha trộn được đó là “những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.” hay “Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều có sự thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn. Hôm nay tôi đi học.”

Những xúc cảm đầu đời, những trải nghiệm thú vị như đang ùa về theo từng thước phim quay chậm được Thanh Tịnh miêu tả thật nhẹ nhàng, sâu lắng, thật trong sáng nhưng cũng rất rụt rè, sợ sệt. Cái “Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh.” Đó là buổi sáng đẹp nhất, đáng nhớ và nhiều kỷ niệm nhất của nhân vật tôi. Buổi sáng làm thay đổi con người, thay đổi suy nghĩ, nhận thức của “tôi” và không những thế còn làm thay đổi cả cảnh vật xung quanh “tôi” nữa, bởi “Hôm nay tôi đi học.” “Tôi” thấy trước mắt mình “trên con đường làng dài và hẹp.

Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần.” vậy mà giờ “tôi” lại thấy là lạ, cảnh vật dường như đều có sự đổi thay. Và điểm quan trọng nhất chính là sự thay đổi trong chính con người “tôi”. “Tôi không lội qua sông thả diều như thằng Quý và không ra đồng nô hò như thằng Sơn nữa.

Trong chiếc áo vải dù đen dài tôi thất mình trang trọng và đứng đắn.” Nhờ việc “Hôm nay tôi đi học” mà nhân vật tôi đã trưởng thành hơn, đã thấy mình dường như đang trở thành người lớn, không còn có ý thích chơi mấy trò chơi con nít như thằng Quý, thằng Sơn nữa. “Tôi” coi mình như một người khác hoàn toàn, một người có trách nhiệm và chững chạc hơn.

Nhưng cái ngây ngô, dễ thương của một cậu bé lần đầu tiên đi học đã được Thanh Tịnh khắc họa hết sức tài tình và tinh tế qua ý nghĩ “vừa non nớt vừa ngây thơ này: chắc chỉ người thạo mới cầm nổi bút thước.” Thật là trẻ con và hồn nhiên quá. Chỉ vì “Mấy cậu đi trước o sách vở thiệt nhiều lại kèm cả bút thước nữa.

Nhưng mấy cậu không để lộ vẻ khó khăn gì hết.” “tôi” cũng muốn mình làm được như các bạn nên xin mẹ cầm luôn cả bút thước nhưng mẹ “tôi” trả lời lại là “Thôi để mẹ nắm cũng được.” Vậy là cái ý nghĩ chắc chỉ người thạo mới cầm nổi xuất hiện như thế, nó xuất hiện “nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọ núi.”

Dòng hồi tưởng về những ký ức đẹp đẽ này được đánh dấu, được in đạm rõ nét nhất là lúc nhân vật tôi đến trường học. Trước mắt “tôi” “sân trường làng Mỹ Lý đầy đặc cả người. Người nào áo quần cũng sạch sẽ, gương mặt cũng vui tươi và sáng sủa.” Có lẽ đây là lần đầu tiên nhân vật tôi đến một nơi đông người như vậy.

Và cũng giống như “tôi”, “mấy cậu học trò mới bỡ ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám nhìn một nữa hay dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim con đứng trên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ.” Đây là tâm trạng chung không chỉ của nhân vật tôi mà là của tất cả chúng ta khi lần đầu tiên đến trường, lần đầu được gặp nhiều bạn bè, nhiều thầy cô như vậy.

Trước đó mấy hôm, nhân vật tôi đã từng ghé trường, đối với “tôi” trường lúc đó là “một nơi xa lạ”, mà “tôi” chỉ thấy là “nhà trường cao ráo và sạch sẽ hơn các nhà khác trong làng”. Nhân vật tôi lúc đó dường như cảm thấy trường là một nơi gì đó rất khác biệt lạ lẫm và không thuộc tầm với của “tôi”.

Thế nhưng, giờ trước mặt “tôi” “Trường Mỹ Lý vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình Hòa Ấp.” Cảm giác trong nhân vật tôi hoàn toàn thay đổi. “Tôi” nhìn ngôi trường với ánh mắt vừa quen thuộc nhưng cũng vừa trang trọng, nghiêm túc. Có lẽ chính vì vậy mà nhân vật tôi cảm thấy “lo sợ vẩn vơ”.

Nhưng qua sự so sánh này, nhân vật tôi đã thêm thay đổi hơn, dường như “tôi” đang dần trở nên trưởng thành hơn, chín chắn hơn. Phải chăng tất cả chúng ta kể cả nhân vật tôi lần đầu đến trường đều cảm thấy rụt rè, e ngại, nhất là khi các bạn không quen trường, không quen lớp. “Chung quanh những cậu bé vụng về lúng túng như tôi cả. Các cậu không đi. Các cậu chỉ theo sức mạnh kéo dìu các cậu tới trước.

Nói các cậu không đứng lại càng đúng hơn nữa. Vì hai chân các cậu cứ dềnh dàng mãi. Hết co lên một chân, các cậu lại duỗi mạnh như đá một quả bóng tưởng tượng.” Tất cả các cậu đều sợ sệt, nhùng nhằng mãi, không dám đi, nhưng cũng không nỡ đứng lại, rồi bỗng nhiên có “một cậu đứng đầu ôm mặt khóc.

Tôi bất giác quay lưng lại rồi dúi đầu vào lòng mẹ tôi nức nở khóc theo. Tôi nghe sau lưng tôi, trong đám học trò mới, vài tiếng thút thít đang ngập ngừng trong cổ.” Nhưng ông đốc trường Mỹ Lý là một người hiền từ, nhân hậu, nhẫn nại, có lẽ vì thế mà ông đã làm cho các cậu bớt sợ hãi hơn, các cậu bắt đầu từ từ bước vào lớp.

Một điều đáng ngạc nhiên đã xảy ra, cái cảm giác xa lạ, hay hay khi thấy những cái treo trên tường trong lớp học bỗng nhiên biến mất và thay vào đó là một cảm giác thân thương, quen thuộc, thậm chí “tôi” còn tự nhận bàn ghế, chỗ ngồi đó là của riêng mình, ngay cả đến người bạn ngồi cạnh “ một người bạn tôi chưa hề biết, nhưng lòng tôi vẫn không cảm thấy sự xa lạ chút nào.” Dường như đang có một sợi dây liên kết vô hình nào đó đang gắn kết các bạn lại với nhau.

“Một con chim liệng đến đứng trên bờ của sổ, hót mấy tiếng rụt rè rồi vỗ cánh bay cao. Tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỷ niệm cũ đi bẫy chim giữa cánh đồng lúa bay trên bờ sông Viêm đầy dẫy trong tri tôi.” Một kỷ niệm thời còn là một đứa trẻ ngây ngô, vô tư vui đùa bỗng ùa về trong dòng ký ức của nhân vật tôi, nó trái ngược với con người hiện tại của “tôi”. “Tôi” đã thấy mình trở nên trưởng thành hơn, biết suy nghĩ hơn, bởi giờ “tôi” đã bước sang một giai đoạn mới của cuộc đời mình “Bài tập viết: Tôi đi học.”

Nhà văn Thanh Tịnh thật là tài hoa, những câu văn, những dòng cảm xúc của ông đưa đến cho ta thật nhẹ nhàng, thật mơ hồ nhưng cũng thơ mộng. Ông giống như một người lái đò trên một con sông bình lặng đưa chúng ta từ cảm xúc này tới xúc cảm khác. Dòng tâm trạng của nhân vật tôi về buổi đầu đi học cũng là dòng tâm trạng của tất cả những ai được lần đầu tiên cắp sách tới trường.


21:21 pm - 02/10/2019
o
cho em hỏi 1 chút là bài này có trên mạng không ah
20:06 pm - 03/10/2019
20:07 pm - 03/10/2019
o
cô có thể cho em bài ko có trên mạng đc ko ah
20:16 pm - 03/10/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@o:gợi ý là em xem ở ghi tất cả cảm xúc rồi ghi ra nha em.
08:26 am - 04/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Thị Cẩm Ly :
cô ơi có thể viêt giúp em một đoạn văn khoảng 15 nêu vai trò của nhà trường và trong đó có trường từ vựng " nhà trường"
06:49 am - 24/09/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Cô cho em một vài gợi ý nhé:
- Nhà trường là nơi cung cấp tri thức
- Nơi gặp gỡ và tạo nên những tình cảm mới: tình bạn bè, thầy cô
- Nơi ươm mầm và vun đắp ươc mơ
-...
07:49 am - 24/09/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Thị Cẩm Ly :
cô ơi có thể viết 1 bài văn đề người ấy ( bạn, thầy, người thân,..) sống mãi trong lòng tôi và sẵn cho em dàn bài chi tiết với ạ . Người em muốn tham khảo là bạn
20:39 pm - 16/09/2019
Nguyễn Thị Cẩm Ly
sao chưa có bài cho em nữa vậy ạk
06:52 am - 17/09/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Em tham khảo nhé:

I. Mở bài

- Có thể dẫn dắt bằng một đôi câu thơ hay bài hát liên quan đến mẹ.

- Mẹ là người sinh thành, dưỡng dục, nuôi ta khôn lớn thành người. Mẹ tôi tên là...?

II. Thân bài

a. Miêu tả mẹ

- Vóc dáng, ngoại hình:

+ Lớn tuổi: theo thời gian, tuổi mẹ ngày càng cao.

+ Tóc đã điểm vài sợi bạc: tóc mẹ đã có lấm tấm vài sợi bạc vì phải chăm lo cho gia đình của mình.

+ Đôi mắt: vẫn còn tinh anh, nhìn rõ.

+ Nụ cười: ấm áp, hồn hậu

+ Đôi bàn tay: gầy gầy, xương xương vì phải buôn gánh bán bưng ngoài trời mưa gió với biết bao khổ cực.

+ Vóc người: cân đối.

+ Trang phục: thường hay mặc những trang phục giản dị, phù hợp với hoàn cảnh.

- Tính cách:

+ Đối với mọi người xung quanh: luôn quan tâm, giúp đỡ.

+ Đối với gia đình: luôn yêu thương, quan tâm, chăm lo chu đáo.

+ Đối với bản thân: nghiêm khắc và có trách nhiệm trong mọi việc.

b. Kể một kỉ niệm sâu sắc giữa em và mẹ

-     Trời mưa to, gió lớn; mẹ nhắc tôi không nên đi chơi.

-     Tôi cãi lời mẹ, nghe theo lời rủ rê của bạn bè để đi chơi đá banh với chúng bạn trong mưa to.

-     Thế nhưng, sau cuộc chơi đó tôi bị bệnh sốt nặng.

-     Mẹ nhìn tôi nằm trên giường bệnh với sự trìu mến. 

-     Không những không có lấy một lời la mắng, mẹ còn chạy đôn chạy đáo mua thuốc cho tôi trong đêm mưa to gió lớn với biết bao lo lắng cho tôi.

-     Tôi cảm thấy thật hối hận và trách cứ bản thân.

-     Tôi hứa với lòng sẽ không bao giờ cãi lời mẹ như vậy nữa.

-     Kỉ niệm ấy luôn theo tôi đến tận bây giờ và gây trong tôi một nỗi niềm sâu sắc về mẹ cùa mình.

c. Cảm nhận về mẹ

-     Mẹ là người mà tôi luôn quý trọng và tôn thờ.

-     Không gì có thể thay thế cho mẹ.

III. Kết bài

-  Cuộc sống của tôi sẽ buồn chán và vô vị biết bao nếu thiếu vắng hình bóng của mẹ.

-  Tôi hứa rằng sẽ luôn chăm lo học hành, ngoan ngoãn để trở thành con ngoan trò giỏi, không làm buồn lòng mẹ minh nữa.

07:49 am - 17/09/2019
Nguyễn Thị Cẩm Ly
người em muốn tham khảo là bạn thân không phải mẹ
07:53 am - 17/09/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Nguyễn Thị Cẩm Ly :
Em sinh ra và lớn lên ở Thành phố Hồ Chí Minh, thành phố lớn nhất nước, nơi có di tích Cảng Nhà Rồng mà Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước. Thành phố của em nhộn nhịp đông vui bốn mùa. Phố xá có đèn và cửa kính sáng loá, sang trọng. Thành phố có nhiều công viên đẹp như công viên Hoàng Văn Thụ, công viên Tao Đàn, công viên Gia Định... Nhà hàng, trường học, chung cư mọc lên như nấm đế phục vụ cho đời sống của nhân dân. Đặc biệt, thành phố của em có nhiều bệnh viện lớn, bác sĩ giỏi không những chữa bệnh cho nhân dân thành phố mà còn khám chữa bệnh cho nhân dân các tỉnh. Thành phố còn là cái nôi của ngành sản xuất hàng tiêu dùng của cả miền Đông Nam Bộ. Em rất tự hào về thành phố giàu và đẹp của em.
23:36 pm - 18/09/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Nguyễn Thị Cẩm Ly :
Tình bạn là một thứ tình cảm tốt đẹp, không thể thiếu trong cuộc sống, bạn bè giúp đỡ ta, động viên khích lệ ta vượt qua khó khăn trong cuộc sống, chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn cùng ta. Ai cũng có rất nhiều bạn, nhưng chỉ có một hoặc một vài người bạn thân. Em cũng vậy, đến đây em muốn nói tới Thanh – cô bạn thân nhất của em.

Thanh và em đã học cùng nhau từ hồi lớp Ba và đến bây giờ khi đã học lớp Bẩy hai đứa vẫn học chung một lớp với nhau. Đã gọi là bạn thân thì mức độ thân thiết sẽ hơn rất nhiều những người bạn khác, ban đầu chúng em cũng là những người bạn bình thường như bao người bạn khác, em vốn là một cô bé ít nói, ít nói chuyện với các bạn trong lớp, trong khi đó Thanh là lớp trưởng của lớp, học rất giỏi và tham gia rất nhiệt tình các hoạt động của Đội của trường.

Thế rồi một hôm em bị ốm nặng, phải nghỉ học mất một tuần, Thanh đã thường xuyên đến nhà thăm em và chép bài giúp em đồng thời giảng bài cho em để em nắm được những bài học trên lớp. Và chúng em bắt đầu thân nhau từ hồi đó, qua việc này em cảm nhận được rằng Thanh rất quan tâm đến người khác, không phải vì trách nhiệm của một lớp trưởng mà vốn dĩ Thanh đã là một người như vậy. Một lần, cô giáo phát động phong trào “Đôi bạn cùng tiến”, Thanh xung phong sẽ ghép thành đôi với em, vì lực học của em cũng khá kém, thế rồi chúng em được cô giáo chuyển chỗ cho ngồi cạnh nhau, tình bạn của hai đứa càng ngày càng trở nên thân thiết.

Em thường xuyên đến nhà Thanh để làm bài tập, đến nhà bạn ấy mới biết không chỉ học giỏi mà Thanh còn rất hiếu thảo với bố mẹ, tuy còn nhỏ tuổi nhưng ngoài giờ học trên lớp Thanh còn giúp đỡ bố mẹ làm một số việc nhà. Chỉ trong một thời gian, lực học của em đã khá hơn rất nhiều và em cũng hòa đồng hơn, tham gia hoạt động của trường nhiều hơn. Từ đấy đến bây giờ, khi đã học lớp Bẩy chúng em vẫn là một đôi bạn thân thiết, chúng em hay đến nhà nhau chơi, bố mẹ em rất quý Thanh và ngược lại bố mẹ em cũng vậy. Bố mẹ hai đứa rất vui vì con mình có một tình bạn đẹp như thế, cùng giúp đỡ nhau trong học tập. Như thế là tình bạn của hai đứa em đã được bốn năm, tuy không phải là một thời gian dài nhưng cũng đủ để chúng em hiểu về tính cách của nhau.

Thỉnh thoảng tuy có những cãi vã giận hờn nhưng chỉ một thời gian ngắn là hết và chúng em lại thân thiết như ban đầu. Em rất thích vẽ nên ước mơ trở thành một nhà thiết kế thời trang, còn Thanh, bạn ấy ước mơ trở thành một cô giáo dạy Văn. Và chúng em đang cố gắng hết sức mình để thực hiện ước mơ của riêng mình. Không biết mỗi khi lên lớp mới chúng em có được học cùng nhau nữa không, nhưng cho dù không được học cùng nhau nữa thì tình bạn của hai đứa vẫn vậy. Như câu thơ: “Đã là bạn suốt đời là bạn/ Đừng như sông lúc cạn lúc bồi”. Mỗi khi một trong hai đứa có truyện không vui, thì lại tìm đến đứa kia để kể lể, tìm nguồn động viên, khích lệ.

Thanh là một người bạn tốt và tình bạn của em rất thân thiết. Cuộc sống còn rất nhiều điều đổi thay nhưng mong rằng tình bạn của chúng em sẽ mãi thân thiết như vậy.
23:37 pm - 18/09/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Thị Cẩm Ly :
co ơi có thể viết 1 bài văn em thấy mình đã khôn lớn để em tham khảo được không ạ và sẵn viết cho em dàn ý chi tiết của bài với ạ
22:26 pm - 14/09/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt

DÀN Ý CHI TIẾT

I. Mở bài: giới thiệu vấn đềKhông ai có thể sống mãi với thời gian, không ai có thể tồn tại trên trái đất này mãi mãi. Cuộc sống dần dần thay đổi theo thời gian, vạn vật luôn thay đổi một cách chóng mặt. và tôi cũng thế, tôi đã khôn lớn theo thời gian, không còn là một đứa trẻ như xưa. Tôi không còn là một đứa trẻ nhỏ được nuông chiều và không làm bất cứ việc nặng gì. Giờ thì khác rồi, tôi có thể làm tất cả mọi việc, tôi nghĩ tôi làm được.II. Thân bài1. Miêu tả bản than khi đã lớna. Vóc dáng, giọng nói, ngoại hình

  • Đối với nam

- Chiều cao: bạn cảm thấy bạn cao hơn ngày trước rất nhiều- Giọng nói: bị vỡ giọng, nghe ồm ồm rất trầm.- Cơ thể: cơ thể phát triển tốt, rắn chắc hơn, có cơ bắp- Trí tuệ: cảm thấy mình nắm rõ vấn đề hơn, giải quyết vấn đề tốt hơn, nhanh nhạy hơn và học nhanh hơn, tiếp thu nhanh hơn.

  • Đối với nữ

- Chiều cao:cũng cảm thấy cao hơn ngày trước rất nhiều.- Giọng nói: thánh thót, trong trẻo hơn và hay hơn- Cơ thể: cơ thể phát triển tốt, trông dịu dàng, nữ tính hơn.- Trí tuệ: cảm thấy mình nắm rõ vấn đề hơn, giải quyết vấn đề tốt hơn, nhanh nhạy hơn.b. Tính cách

  • Với nam

- Bớt hấp tấp, vội vàng hơn trước, làm việc gì cũng đều đắn đo, suy nghĩ kĩ lưỡng thận trọng hơn- Quan tâm, chăm sóc bản thân mình nhiều hơn.- Hay thẹn thùng, mắc cỡ trước bạn khác giới.- Biết quan tâm đến mọi người xung quanh mình hơn

  • Với nữ
  • Bạn cảm thấy bớt hậu đậu hơn trước, làm việc gì cũng đều đắn đo, suy nghĩ kĩ lưỡng hơn.- Bạn chải chuốt, chăm lo cho bề ngoài nhiều hơn trước khi đứng trước người khác.- Hay thẹn thùng, mắc cỡ trước bạn khác giới.- Biết quan tâm đến mọi người xung quanh mình hơn.2. Một số kỉ niệm lúc nhỏ- Trông e cho mẹ đi chợ- Trông chờ mỗi khi mẹ đi chợ- Chỉ biết vui chơi, nô dùa- Nhõn nhẻo3. Cảm nhận về bản thanCố gắng hoàn thiện bản than hơn.III. Kết bài- Khôn lớn thực sự là một điều rất vui và bỡ ngỡ- Cố gắng học hành, ngoan ngoãn đề trở thành con ngoan trò giỏi, không làm buồn lòng cha mẹ mình nữa.

 

 

 

BÀI THAM KHẢO

 

Thời gian trôi đi nuôi dưỡng tâm hồn con người, giúp ta trưởng thành hơn cả về thể chất, tinh thần và chắp cánh cho ta những ước mơ, những hi vọng vào tương lai. Giống như mọi người, dòng xoáy của thời gian cho tôi sự trưởng thành để một ngày tôi chợt nhận ra: “Tôi đã lớn khôn”.

Con người tôi đang ngày càng lớn lên theo năm tháng. Nhớ ngày nào, tôi còn là con bé con nhút nhát chỉ biết tò tò theo sau chân mẹ, thế mà bây giờ, cô nhóc ấy đã trở thành một học sinh Trung học cơ sở, cao hơn cả mẹ. Tôi không chỉ lớn hơn mà tầm tay cũng xa hơn trước. Tôi có thế dễ dàng lấy những cuốn từ điển trên giá cao nhất xuống, có thể giúp mẹ treo quần áo lên mắc tủ mà không cần bắc ghế, có thế giúp bố khiêng thang lên gác thượng để sửa ăng-ten, có thể đi hết một đoạn đường núi dài không cần có ai dắt hay cõng… Những việc ấy hồi nhỏ tôi chưa đủ sức thì bây giờ đều trở nên đơn giản, dễ dàng. Tôi cũng không còn cảm thấy tự hào khi giúp bố mẹ làm những công việc nhà nữa, tất cả đều đã trở thành những việc làm thường ngày của tôi, không có gì khó khăn hay quá sức cả. Cái cảm nhận mình đang lớn lên ban đầu đối với tôi còn rất mơ hồ nhưng càng lúc tôi càng nhận thức được rõ ràng hơn.

Tôi không chỉ lớn lên ở con người mà còn lớn lên trong suy nghĩ của mình. Trước đây, tôi chỉ biết đến trường và học theo các bạn mà chẳng cần lo nghĩ xa xôi gì hết. Ngay cả việc vào học trường cấp hai, tôi cũng để cho bố mẹ quyết định. Hồi đó, tôi hầu như dựa dẫm hết vào bố mẹ nhưng dần dần, tôi cũng biết tự lo cho mình. Sau mỗi học kì, tôi biết tự xem lại kết quả học tập của mình, so sánh với các bạn khác và kết quả năm học trước đế rút kinh nghiệm cho mình tiến bộ hơn. Trong một tập thế mà ý thức thi đua luôn được đề cao, tôi cũng đã học tập được rất nhiều tò các bạn mình. Tôi biết rằng không ai có thế hiểu mình cần gì hơn chính bản thân mình. Tôi đã có suy nghĩ và ý kiến riêng, tôi có thế tự lo cho mình. Không giống như lúc còn nhỏ (luôn hành động theo bản năng và ý muốn của riêng mình), tôi hiểu rằng không thể không chú ý tới mọi người xung quanh. Tôi đang học cách sống để không phải tranh giành, học cách nhường nhịn và chấp nhận suy nghĩ của người khác. Mỗi người nhìn nhận suy nghĩ theo một chiều hướng khác nhau, điều cần thiết là tôi biết lúc nào cần hiểu và khi nào cần thuyết phục cho người khác hiểu mình.

Từ sự khôn lớn ấy, tôi cũng tự đặt cho mình những ước mơ. So với khi còn nhỏ thì những mong muốn ấy đã không còn chỉ là những ý muốn bộc phát, mơ mộng, viển vông nữa. Thời gian đã cho tôi sự chín chắn trong những quyết định cho tương lai. Trước kia, ước muốn của tôi có nhiều vô số mà bây giờ tôi cũng không còn nhớ hết nữa. Khi ấy, tôi chỉ biết nhìn mọi thứ một cách đơn giản, thấy ai làm gì hay hay thì cũng mong muốn mình có thế làm được như vậy. Thế nhưng bây giờ thì tôi hiểu rằng chẳng có mục tiêu nào có thể đạt được một cách đơn giản mà không cần có cố gắng của chính mình. Tôi chẳng mấy khi nghĩ tới những điều con nít như khi còn nhỏ mà suy nghĩ rất kĩ để tự đánh giá khả năng của mình và đặt ra một mục tiêu chắc chắn. Tôi không muốn phải thay đổi mơ ước của mình cho dù tôi có lớn hơn nữa. Hiện nay, tôi vẫn chưa biết ước mơ lớn nhất trong tương lai của mình là gì nhưng khi đã có thể quyết định được, tôi sẽ luôn hi vọng và cố gắng hết sức để đạt được.

Nhưng ước mơ ấy càng lớn bao nhiêu, tôi càng nhận thức được trách nhiệm của mình bấy nhiêu. Trước hết, tôi cần có bổn phận đối với những người xung quanh. Là một người con, tôi phải nỗ lực phấn đấu trưởng thành để không phụ công ơn sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ, ông bà. Là một người trò, tôi phải cố gắng học tập, tu dưỡng đạo đức xứng đáng với sự dạy dỗ của các thầy cô giáo. Là một người bạn, tôi cần học tập và giúp đỡ các bạn của mình để cùng tiến bộ hơn… Tôi hiểu rằng bất cứ ai cũng có trách nhiệm riêng. Khi tôi đã là một học sinh khoác trên người bộ đồng phục của trường Chu Văn An thì đi đâu tôi cũng là đại diện cho ngôi trường của mình. Tôi hiểu rằng mọi người có thể nhìn nhận và đánh giá ngôi trường thân yêu theo những hành vi ứng xử của tôi. Khi tôi là một người Hà Nội thì tôi là đại diện cho con người thủ đô và khi tôi là người Việt Nam thì tôi cũng là đại diện cho cả dân tộc mình. Càng suy nghĩ về những trách nhiệm ấy tôi cũng cảm nhận được sức nặng đặt trên vai mình.

Sự trưởng thành của tôi không chỉ bản thân tôi biết mà mọi người xung quanh cũng đều công nhận. Hè vừa rồi, nhà nội tôi có một niềm vui rất lớn: Người bác của tôi đã sống bên Mĩ gần hai mươi năm cùng với hai cô con gái đã trở về thăm quê hương. Suốt thời gian ấy, bác và hai chị sống ở nhà tôi, bà tôi cũng dọn từ quê ra. Ở nhà nhộn nhịp, đông vui hơn nên công việc cũng nhiều hơn trước. Trong khi bố mẹ vẫn phải đi làm, còn chị Thu thì đang thi học kì, chỉ có tôi ở nhà cùng bác tiếp khách và dọn dẹp nhà cửa. Tôi đã cố gắng làm được nhiều việc nhà để bác và bà được nghỉ ngơi. Một hôm, trong bữa cơm bác đã khen tôi làm bố tôi rất vui và hài lòng. Tối hôm đó, trước khi tôi đi ngủ, mẹ nói với tôi:

– Con gái mẹ đã lớn nhiều rồi đấy!

Tôi sung sướng đi vào giấc ngủ không chỉ vì lời khen của mẹ hay của bác mà vì niềm vui khi thấy bố mẹ tự hào về mình – có nghĩa là tôi đã lớn khôn. Cho dù trách nhiệm có to lớn tới đâu, cho dù ước mơ còn là một khoảng cách rất xa và khó khăn, tôi vẫn sẽ không ngừng cố gắng, bởi tôi biết rằng xung quanh mình vẫn còn những người thân yêu luôn sẵn sàng giúp đỡ tôi bất cứ lúc nào.

 

06:46 am - 15/09/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Thị Cẩm Ly :
cô ơi cô có thể viết 1 bài văn kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học để em tham khảo đc không ạ
21:58 pm - 09/09/2019
Nguyễn Thị Cẩm Ly
em đang cần gấp ạ
21:58 pm - 09/09/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt

Em tham khảo thử nha em!

Trong cuộc đời, kiến thức rất quan trọng trong đời sống của chúng ta. Nhưng trong chúng ta không phải ai ai cũng đều được đi học cả đâu mà có rất nhiều người nghèo khó không có điều kiện để đi học. Và tôi nằm trong con số may mắn những người được đi học, được bồi dưỡng kiến thức và những bài học đạo đức thú vị. Vì vậy, những kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học đối với tôi là những giây phút tuyệt vời, ấn tượng và khó phai trong lòng tôi.

Giờ đây tuy tôi đã là học sinh lớp tám rồi nhưng mồi khi nghe thấy tiếng trống “tùng... tùng... tùng... rất rõ năm đó là năm hai ngàn không trăm lẻ bảy. Vào hôm trước khi ngày khai trường diễn ra, tôi lấy làm hồi hộp và trong đầu cứ suy nghĩ về nhiều thứ liên quan đến trường lớp nào là “mình sẽ vào học ngôi trường như thế nào đây?”, “bạn bè có tốt không?”, “thầy cô có dữ không?”. Và những ngày này, ba mẹ tôi rất bận rộn. Không phải bận rộn vì công việc mà vì lo cho ngày khai trường đầu tiên của tôi. Ba thì đi mua giấy bao vở, dán nhãn, tập vở. Mẹ thì đi mua sách giáo khoa. Khi bao tập, tôi cứ nói thầm trong lòng không được làm dơ bất cứ cuốn tập nào nhưng suy nghĩ đó không được thực hiện tốt. Tôi đã làm rách bia giấy bao tập. Tôi liền òa khóc lên nhưng nhờ mẹ tôi dỗ dành, an ủi nên tôi mới thôi không khóc nữa. Ba thì chỉ cho tôi bao vở làm sao cho đúng cách và cẩn thận, dán nhãn ra sao cho đẹp và dính chặt. Chị hai thi viết tên của tôi lên các giấy nhãn đó. Ôi! Những con chữ như rồng bay phượng múa thật tuyệt đẹp.

 

Và tôi còn nhớ, tôi vô tình làm lem mực vào một cuốn vỡ. Tôi khóc còn nhiều hơn cả lúc làm rách bìa bao. Sau đó, chị tôi an ủi một vài phút sau tôi mới thôi khóc. Tập vở, sách giáo khoa, bút viết, cặp táp đều đã sẵn sàng. Đến tối, tôi không tài nào ngủ được, phải một lúc sau tôi mới thiếp đi. Đến sáng, sau khi đã thức dậy làm vệ sinh cá nhân xong thì ba chở tôi đến trườngCòn đưa cho tôi một quả bóng xinh xinh có hình mặt cười. Tôi thấy các em học sinh đến trường với gương mặt sáng sủa, vui vẻ. Tôi cảm thấy bản thân tự tin hơn hẳn khi có bộ đồng phục tuyệt đẹp trên người mình. Tôi thấy trường tôi vừa rộng rãi mà vừa đẹp đẽ nữa. Những cái cây cao cao có màu sắc đỏ thắm. Có bốn cái xích đu ở bốn góc sân trường.

Tôi giật thót tim khi nghe thây tiếng trống khai trường vang lên “tùng... tùng... tùng”. Cả trường bắt đầu xếp hàng ngay ngắn trên sân. Và không biết va vào đâu mà bong bóng tôi mang theo bị bê. Tôi cố gắng nén lại không khóc lên. May mắn là có một bạn kế bên chia bớt cho tôi một vài bông hoa để đi diễu hành. Sau khi cuộc diễu hành kết thúc, cô giáo chủ nhiệm đón học sinh lên lớp và cái bạn chia hoa khi nãy lại ngồi bên cạnh tôi. Mùi hương kì lạ của tập vở mới bỗng xông lên trong lớp. Đến giờ ra chơi dường như chỉ có khoảng mười lăm phút. Tôi ngồi trong lớp, không biết chơi với ai. và chơi trò gì nhưng có một đám bạn đến rủ tôi chơi. Tôi cảm thây xúc động làm sao! Khi ra về, tôi vẫy tay chào tạm biệt các bạn mới của mình và lên xe. Bóng các bạn xa dần và tôi cảm thấy trong lòng mình dâng lên một cảm xúc xao xuyến lạ thường.Ngày đầu tiên đi học của tôi là như thế đó. Những kỉ niệm tyệt vời ấy luôn đọng lại trong trí óc của tôi và cũng những kỉ niêm ấy thúc giục tôi vào việc học tốt hơn. Vì vậy, tôi quyết tâm học tốt để không phụ lòng cha mẹ.

00:41 am - 10/09/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
noname:
cô ơi ý nghĩa từ nước bao hàm từ nào ah
21:18 pm - 04/09/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt

Chào em, từ "nước" ở đâu vậy em?

00:53 am - 05/09/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Huỳnh Tuyền:
Ai giúp em với ạ em sắp lm tlv số 1Đề: em thấy mình đã lớn khôn
13:25 pm - 03/09/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Em tham khảo nhé:

I. MỞ BÀI

Vào một ngày, tôi bỗng nhận ra sự trưởng thành của mình.

II.THÂN BÀI

1. Miêu tả bản thân khi đã lớn

     Đối với các bạn nam

-   Vóc dáng, ngoại hình:

+ Chiều cao: cao hơn ngày trước rất nhiều + Giọng nói: bị vỡ giọng, nghe ồm ồm rất trầm.

+ Cơ thể: cơ thể phát triển tốt, rắn chắc hơn.

+ Trí tuệ: cảm thấy mình nắm rõ vấn đề hơn, giải quyết vấn đề tốt hơn, nhanh nhạy hơn.

-   Tính cách:

+ Bớt hấp tấp, vội vàng hơn trước, làm việc gì cũng đều đắn đo, suy nghĩ kĩ lưỡng hơn.

+ Quan tâm, chăm sóc bản thân mình nhiều hơn.

+ Hay thẹn thùng, mắc cỡ trước bạn khác giới.

+ Biết quan tâm đến mọi người xung quanh mình hơn.

Đối với các bạn nữ

-   Vóc dáng, ngoại hình:

+ Chiều cao: cao hơn ngày trước rất nhiều.

+ Giọng nói: thánh thót, trong trẻo hơn.

+ Cơ thể: cơ thể phát triển tốt, trông dịu dàng, nữ tính hơn.

+ Trí tuệ: cảm thấy mình nắm rõ vấn đề hơn, giải quyết vấn đề tốt hơn, nhanh nhạy hơn.

-   Tính cách:

+ Bớt hậu đậu hơn trước, làm việc gì cũng đều đắn đo, suy nghĩ kĩ lưỡng hơn.

+ Chải chuốt, chăm lo cho bề ngoài nhiều hơn trước khi đứng trước người khác.

+ Hay thẹn thùng, mắc cỡ trước bạn khác giới.

 

+ Biết quan tâm đến mọi người xung quanh mình hơn.

2. Kể một kỉ niệm sâu sắc để thể hiện đúng đề bài “...thấy mình đã khôn lớn”

Ví dụ: Trông em cho mẹ đi chợ

-     Mẹ đi chợ, tôi phải trông em với biết bao vất vả, cực khổ.

-     Lúc nào cũng phải để mắt đến nó bởi vì nó quá nghịch ngợm, hiếu động.

-     Phải làm những trò chơi mà nó yêu cầu: làm ngựa cho nó cưỡi, chơi đùng đình,...

-     Đút cơm cho nó ăn là một cực hình của một người làm anh, làm chị.

-     Tắm rửa cho nó cũng là một điều rất vui và thú vị.

-     Khi nó ngủ ngon lành là lúc tôi thở phào nhẹ nhõm.

-     Mẹ đi chợ về, khen tôi trông em rất tốt.

-     Mẹ nói với tôi rằng: "Con mẹ đã khôn lớn rồi đấy!".

3. Cảm nhận về bản thân mình

-     Cần phải cố gắng nhiều hơn và phải rút kinh nghiệm trong cuộc sống của mình.

13:37 pm - 03/09/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Bé Minh:
cho e hỏi: làm sao để làm văn nghị luận, văn tự sự, văn chứng minh hay ạ?
11:12 am - 30/07/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Loại nào em cũng cần nắm chắc kiến thức về mảng đó để viết đúng yêu cầu và bên cạnh đó phải trau dồi tri thức và vôn từ em nhé
11:27 am - 30/07/2019
Bé Minh
làm sao để nắm chắc và rõ kiến thức về làm văn ạ?
19:19 pm - 05/08/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Trên lớp em chú ý nghe giảng, ghi chép và xem lại bài giảng để nhớ bài em nhé
07:50 am - 06/08/2019
Nguyễn Thị Huệ
CÔ ƠI TÓM TẮT CHO EM VĂN BẢN CHIẾC LÀ CUỐI CÙNG Ạ
19:00 pm - 09/10/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Nguyễn Thị Huệ: em lấy ý chính tóm tắt là được nha em
05:00 am - 10/10/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!