Chú ý: Trình duyệt hiện tại của bạn chưa cài đặt flashplayer để xem video.

Vui lòng tải và cài đặt phiên bản flash mới nhất tại đây sau đó ấn Ctrl-F5 để xem video hoặc bạn nên dùng trình duyệt Chrome để xem video tốt hơn - Tải Chrome về

Hỏi đáp, thảo luận
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
huynhvanhau:
thông tin trên phản ánh tình cảm gì của người việt nam nói chung và người TP.HCM nói riêng?Em hãy viết bài văn chứng mình tình cảm, nghĩa cử đó là truyền thống tốt đẹp của người việt nam
09:03 am - 25/04/2020
GVHT Văn - Hương Lan
Chào em, em lập dàn và gửi lại. Cô sẽ sửa giúp em nhé. Đề bài đề cập đến sự tương thân tương ái giữa con người với nhau.
10:01 am - 25/04/2020
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
huynhvanhau:
Dù chưa thu đủ công lao trồng trọt cho bà con nông dân nhưng cũng giúp họ vớt vát lại phần nào trong bối cản hiện tại. Trong thời điểm khó khắn như thế, việc chung tay chia sẻ giải cứu nông sản hỗ trợ người nông dân đang có nguy cơ trắng tay là điều vô cùng ý nghĩa
09:01 am - 25/04/2020
huynhvanhau:
Những ngày vừa qua, nhiều điểm "giải cứu" dưa hấu, thanh long... từ các tỉnh miền Trung và miền Tây về bán với giá rẻ cho người dân ở TP.HCM, thu hút rất đông người dân đến mua để ủng hộ. Đây là nông sản của các hộ nông dân bị ùn ứ sau khi cửa khẩu việt nam- Trung quốc bị đình trệ vì dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do virus corona.CÓ người ghé mua 5-10 kg, có người mua với số lượng lớn để biếu người thân.
08:59 am - 25/04/2020
huynhvanhau:
bài này làm sao
07:43 am - 25/04/2020
GVHT Văn - Hương Lan
Chào em, em viết rõ câu hỏi vào đây nhé!
08:22 am - 25/04/2020
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
huynhvanhau:
file:///C:/Users/PC/AppData/Local/ZaloPC/2149313492510866106/ZaloDownloads/picture/5222402054853887248/z1848913033096_574b6aca5e49bca85f5529c13a0f36fc.jpg
07:43 am - 25/04/2020
huynhvanhau:
cô ơi cho em hỏi
07:43 am - 25/04/2020
PHẠM NHƯ KHUÊ:
Phân tích cái hay của cụm từ “ta với ta” trong hai bài thơ Qua đèo Ngang (Bà Huyện Thanh Quan) và Bạn đến chơi nhà (Nguyễn Khuyến) ?
15:50 pm - 16/03/2020
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Đối với câu này em so sánh điểm giống và khác nhau của cụm từ này trong môi bài nhé
16:01 pm - 16/03/2020
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyen Thi Thanh:
phát biểu cảm nghĩ về tình bà cháu trong bài tiếng gà trưa và căm nghĩ về khổ thơ cuối trong bài này luôn ạ
10:39 am - 23/02/2020
Phan Ngọc Mỹ
Bạn tham khảo nhé Tình cảm gia đình,tình yêu quê hương đất nước luôn là những đề tài khơi nguồn cảm xúc của nhiều tác giả lựa chọn. Đó là những thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng và cao quý và là thứ tình cảm luôn truyền cảm xúc mạnh nhất cho người đọc và cả người viết. Tác phẩm “ Tiếng gà trưa của Xuân Quỳnh” là một trong những tác phẩm hay nói về tình cảm bà cháu,tình yêu quê hương đất nước chỉ bằng những hình ảnh rất nỗi thân quen và gần gũi của con người. Bài thơ được viết theo thể thơ năm chữ tự do. Mở đầu bài thơ là hình ảnh người lính hành quân trên đường mòn gập gềnh nhiều hiểm trở. Tiếng gà xa xăm của xóm làng khiến người lính chợt nhớ về những kỉ niệm xưa. Điệp từ “ nghe” chợt bùng lên nhiều kỉ niệm, cái nắng chói trang ngày hè,cái mệt nhoài của những bước chân,tất cả đã được giảm nhẹ cái nặng nề chỉ bằng tiếng gà trưa quen thuộc ấy. Trong những phú giây mệt mỏi thì có lẽ gia đình luôn là động lực để con người ta nghĩ đến. Người lính nhớ về thời gian khi còn ở nhà hình ảnh chị gà mái mơ,gà mái vàng khoác trên mình bộ lông đốm những quả trứng ửng hồng tưởng trừng cái màu nắng kia lại càng in đậm trong tâm trí anh. Bà! có lẽ là người gắn bó trong cuộc đời anh rất nhiều. Cậu nhớ tới bà với hình ảnh bị bà la “ gà đẻ mà mày nhìn “ sau đó bà còn bảo “rồi sau này lang mặt” vậy mà cậu vội đi lấy gương soi,nghĩ lại cậu thấy buồn cười,đó mới đúng là tuổi thơ! Có lẽ cậu là người đã sống với bà từ nhỏ,gắn bó đã lâu mà giờ đứng trong quân ngũ xa bà xa gia đình xa quê hương …gặp lại những hình ảnh ấy càng làm cho nỗi nhớ nhà của những người lính nói chung và người cháu trong bài thơ nói riêng lại càng tăng thêm. Tình cảm bà cháu trong bài thơ tuy giản dị mộc mạc nhưng lại khiến cho con người ta phải ghen tị. Bà luôn tần tảo,chăm lo cho gia đình,đến những quả trứng bà cũng nâng niu,gom góp cho những cô gà mái ấp mái ấp.Còn đối với cháu,bà luôn dành những tình yêu thương tuyệt đẹp nhất cho người cháu của mình. Bà còn lo mỗi độ đông tới sương muối,băng giá đà gà lại không qua được cái lạnh để cuối năm bà bán lấy tiền mua quần áo mới cho người cháu bé bỏng của mình. Ở đây tác giả đẩy mạnh cao trào hình ảnh người bà tần tảo vì con vì cháu để thấy được tình cảm dành cho người cháu là vô cùng thiêng liêng và cao cả. Cậu nhớ bà để dành tiền đó mua cho mình những quần ống rộng dài còn quét được cả đất, hay cái chiếc áo cánh đi qua nghe thấy tiếng sột soạt. Đó tuy giản dị nhưng gắn bó với tuổi thơ của cậu với biết bao kỉ niệm đáng nhớ “ Tiếng gà trưa” được tác giả nhắc ở đầu mỗi đoạn văn có lẽ cũng nhắc nhở bạn đọc hình ảnh thân thuộc với người nông dân,đặc biệt đối với những con người nông thôn Việt Nam. Hình tượng những con “ Gà” đã được biết đến với những thứ gì đó thiêng liêng và cao cả không những ở những nước Phương Đông mà cả những nước phương Tây. Giữa cái khung cảnh đất trời hoang vu và cái nắng chói chang này lại làm lòng người chiến sĩ nao nao nhớ về những ngày tháng còn ở nhà. Đó là những ngày tháng hạnh phúc với người cháu đến cả bây giờ khi đã vào nhập ngũ thì kỉ niệm đó như là động lực,là nguồn sức mạnh tiếp thêm cho người cháu nơi xa quê nhà. Họ đứng đó với tinh thần hướng về quê hương về Đất nước,bảo vệ Nước nhà và góp phần xây dựng một cuộc sống ấm no hạnh phúc. Qua bài “ Tiếng gà trưa” của Xuân Quỳnh cho ta thấy được tình cảm bà cháu,tình cảm gia đình quê hương Đất nước là thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng và cao cả. Nhờ vậy mà chúng ta hiểu được những tâm tư tình cảm của những người lính xa quê luôn một lòng hướng về gia đình nhưng họ luôn hiên ngang sẵn sàng đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Chúng ta những người công dân nước Việt hãy cùng nhau chung sức xây dựng một Đất nước “ Văn minh hiện đại,để có thể sánh vai với cường Quốc Năm châu” đặc biệt là những thế hệ trẻ như chúng ta thì việc học tập tốt cũng góp phần lớn để xây dựng nước nhà phát triển.
10:51 am - 23/02/2020
Trịnh Hoàng Long Giang
phân tích tác dụng tu từ của hai câu thơ:
10:50 am - 05/03/2020
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Em muốn hỏi câu thơ nào vậy em?
11:55 am - 05/03/2020
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyen Thi Thanh:
cảm ơn ạ
10:38 am - 23/02/2020
Phan Ngọc Mỹ
Bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan thể hiện tâm trạng nỗi niềm của nhà thơ khi đứng trước cảnh đẹp. Đặc biệt hai câu cuối của bài thơ gợi cho người đọc một nỗi buỗn, cô đơn đến não nề. “Dừng chân đứng lại: trời, non, nước   Một mảnh tình riêng, ta với ta”.  Bài thơ được ra đời trong một chuyến hành trình của nhà thơ từ Thăng Long vào xứ Huế. Trải qua một cuộc hành trình đầy gian khổ, sau bao vất vả, mệt nhọc, khi tới một nơi có cảnh đẹp, núi non hùng vĩ, nhà thơ đã dừng chân đứng lại chốn đèo Ngang  này để nghỉ chân. Lúc này người và cảnh đã hòa làm một, cảnh cũng trở nên buồn theo tâm trạng nhà thơ, nhà thơ cũng nhìn cảnh để thể hiện tâm trạng của mình. Trước mắt nữ sĩ là cảnh đất trời bao la, bất diệt của vũ trụ: “trời, non, nước”. Trời thì xa, non thì cao mà nước thì sâu thăm thẳm. “Dừng chân đứng lại” để một lần nữa bao quát lại cảnh vật quanh mình. Dừng chân đứng lại để hỏi xem đâu người tri âm, tri kỉ. Vậy mà Bà Huyện Thanh Quan chỉ nhận lại được từ thẳm sâu vũ trụ cái rộng lớn, bát ngát của “trời, non, nước”. Vậy thì giờ đây, giữa đất trời chốn đèo Ngang này chỉ còn có “Một mảnh tình riêng, ta với ta”. “Một mảnh tình riêng” ấy là nỗi buồn người xa xứ, là tâm sự về nỗi đau chia cắt đất nước những ngày xưa, là nỗi buồn thương cho cảnh đất nước hiện tại hay chính là cảnh đìu hiu vắng vẻ nghèo khó chốn đèo Ngang này vậy. Cụm từ “ta với ta” ngân lên như đập vào vách núi rồi vọng lại trong niềm xót xa, buồn tủi. “Ta với ta” là chỉ một mình mình với một mình mình. Một tấm tình cô đơn không ai chia sẻ. Còn gì buồn hơn khi đứng trước cảnh thiên nhiên bao la rộng lớn như vậy, con người trở nên nhỏ bé, khi ấy rất cần có sự chia sẻ, cảm thông để vơi đi sự cô đơn, nhưng tác giả chỉ nhận thấy ta với ta, túc là chỉ có ta với cảnh vật hoang vu này.  
10:55 am - 23/02/2020
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Lê Nguyễn Hoài Ân:
quan hệ từ trong bài là gì vậy cô
20:49 pm - 01/01/2020
Nguyễn Trần Thành Đạt
là từ "với" em nhé!
00:31 am - 02/01/2020
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Ba Dzụ:
so sánh cụm từ "ta với ta" trong bài thơ Qua Đèo Ngang và Bạn đến chơi nhà
22:12 pm - 26/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Cụm từ ''ta với ta'' trong bài thơ Qua Đèo Ngang là chỉ 1 người, chỉ có tác giả đối diện với nỗi cô đơn thầm lặng,không biết giãi bày cùng ai.đồng thời,bài thơ đã thể hiện sự nhớ nước thương nhà và khung cảnh rộng lớn,heo hút,hoang sơ nơi đèo ngang.
Cụm từ''ta với ta'' trong bài thơ Bạn đến chơi nhà là chỉ tác giả và bạn của mình, thể hiện tình bạn gắn bó đậm đà, thân thiết.^^
06:08 am - 27/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Ba Dzụ:
căcccc
22:11 pm - 26/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Chào em, em nên chú ý ngôn ngữ của mình, đây là môi trường học tập em nhé!
06:06 am - 27/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Hoàng Khánh Ly:
giúp em bài này vs ạ: cảm nghĩ của em về 1 em bé mà em yêu quý
20:17 pm - 24/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Gia đình em có rất đông thành viên: ông bà, bố mẹ, chị Thùy, anh Tiến, em và bé Cún. Nhưng trong gia đình thì em yêu nhất là bé Cún của em. Bé tên là Đặng Nhật Đăng và được mọi người trong nhà đặt cho biệt danh là bé Cún. Bé là cháu của em và là con trai của anh Tiến chị Thùy. Năm nay, bé vừa được tròn một tuổi.

Bé Cún được sinh ra vào mùa đông năm ngoái. Chính vì thế, bé là thành viên nhỏ nhất trong gia đình em. Mọi người trong nhà đều vô cùng yêu quý bé. Em cũng vậy, bé Cún là người em yêu quý nhất trong nhà mình. Bé tuy mới được một tuổi nhưng đã rất thông minh và vô cùng đáng yêu, nghịch ngợm nữa.

Bé Cún nhà em có thân hình bụ bẫm, xinh xắn. Khuôn mặt tròn xoe với cái miệng nhỏ xinh chúm chím như nụ hoa mới nở, luôn luôn cười toe toét. Đôi mắt đen láy, to tròn, trong veo nghịch ngợm. Đến năm nay, Cún nhà em mới mọc được bốn cái răng thôi nhưng lại rất ham ăn. Mái tóc bé màu hạt dẻ, mềm mại như lông chú gà con. Nhưng dễ thương nhất trên người bé Cún là đôi bàn tay và bàn chân. Tay Cún bé tẹo, mũm mĩm, tròn lẳn, thường hay khua lên để chào hoặc xin quà mọi người. Mỗi khi xin được một chiếc kẹo, Cún cười toe toét, khoe bốn chiếc răng sữa xinh xinh. Đôi bàn chân lũn cũn đang tập cố gắng bước những bước chân đầu tiên. Em thường dắt Cún để tập cho Cún bước đi trong sân nhà mình. Chính vì thế, Cún cũng rất yêu quý em. Ngoài ra, Cún nhà em cũng có một nước da thật mịn màng, hồng hồng và hơi ửng đỏ, lại còn thơm cả mùi sữa em bé nữa.

Tuy còn nhỏ nhưng Cún đã tỏ ra là một chàng trai khá nghịch ngợm. Bé thường hay bắt chước những hành động của người lớn trong nhà. Lúc bà lấy chổi quét nhà, bé cũng chạy lại lấy một chiếc chổi rồi bắt chước hành động quét của bà. Lúc ấy cả nhà em đều phải cười vì hành động của bé. Thỉnh thoảng, bé hay tự cho tay vào miệng để mút, trông thật ngộ nghĩnh và đáng yêu vô cùng. Bé thích nhất được chơi cùng những quả bóng bay. Cún nhà em mới chập chững đi, vì vậy khi chơi cùng em, bé rất hay bị ngã. Những lúc như vậy, bé thường nũng nịu rồi sà vào lòng em hay lòng bà. Thỉnh thoảng khi bị ngã đau, bé còn khóc nữa. Nhưng bé cũng nín rất nhanh. Mọi người trong nhà đều khen bé ngoan và đáng yêu.

Bé Cún cũng đang trong tuổi tập nói. Mọi người nói gì, bé đều ê a nói theo. Em đang tập dạy bé gọi bà. Những lúc tập nói, bé Cún đáng yêu lắm. Cái miệng xinh xinh cứ mấp máy liên hồi. Bé rất thích được nói chuyện cùng mọi người. Khi ai hỏi chuyện, bé đều ê a nói rồi đáp lại cũng bằng tiếng ê a. Những hành động của bé đều khiến mọi người cảm thấy vừa buồn cười lại vừa đáng yêu vô cùng. Mọi người trong gia đình đều vô cùng yêu quý bé Cún. Bé không chỉ là em bé nhỏ tuổi nhất nhà mà còn là một em bé vô cùng đáng yêu.

Em rất yêu quý bé Cún của mình. Em mong bé sau này lớn lên luôn luôn khỏe mạnh, đáng yêu, học giỏi và được nhiều người yêu quý hơn nữa.
20:28 pm - 24/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Shinichi ( Tên cuồng suy luận ):
Cho em hỏi từ Hán Việt là gì ạ
20:49 pm - 21/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Từ Hán-Việt là từ vựng sử dụng trong tiếng Việt có gốc từ tiếng Trung Quốc nhưng đọc theo âm Việt. Cùng với sự ra đời của chữ quốc ngữ, từ Hán-Việt ngày nay được ghi bằng ký tự Latinh.
07:13 am - 22/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Hoàng Khánh Ly:
Qua hai bài thơ " cảnh khuya " và " rằm tháng giêng" phát biểu cảm nghĩ của em về hồ chí minh
21:45 pm - 19/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Tí Nữa Nói:Thơ đôi khi không cần nhiều từ ngữ, chỉ vài dòng ngắn thôi cũng đủ tạc sâu vào tâm trí người đọc những ấn tượng khó phai. Đọc bài thơ "Cảnh khuya" của Bác Hồ kính yêu, chỉ vẹn vẻn có bốn dòng thơ bảy chữ nhưng khiến cho dòng cảm xúc trong ta mãi không chịu ngừng suy tư.

Bài thơ này được Bác sáng tác tại chiến khu Việt Bắc vào thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ác liệt năm 1947 nhưng ngay từ câu mở đầu bài thơ, người đọc đã ấn tượng mạnh với khung cảnh thiên nhiên được vẽ ra trước mắt bằng một cảm quan hết sức thi sĩ. Điều đầu tiên mà người đọc nhận ra đó là âm thanh của tiếng suối được cảm nhận hết sức tinh tế:

"Tiếng suối trong như tiếng hát xa"

Ngay từ nhan đề bài thơ ta cũng có thể đoán ra được không gian trong bài, đó vào thời gian đã về đêm và có lẽ không gian núi rừng Việt Bắc yên tĩnh đến mức Người cảm nhận tiếng suối chảy xiết nghe du dương, lúc trầm, lúc bổng như là một tiếng hát vẳng xa. Tiếng hát ấy không chỉ vang mà còn trong vắt trong không gian yên tĩnh của núi rừng, cảm giác như ở trong đó chứa đựng mọi thanh tao, thoát tục nhất của cả một vùng núi rừng này. Phép so sánh này khiến ta liên tưởng đến câu thơ của Nguyễn Trãi:

"Côn Sơn suối chảy rì rầm
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai"
(Côn Sơn ca)

Nếu Nguyễn Trãi thấy tiếng suối như tiếng đàn bên tai thì Bác cảm nhận nó là tiếng hát vang vọng, tiếng hát bay cao, bay xa, tiếng hát của núi rừng. Chỉ một từ "xa" thôi cũng đủ gợi sự rộng lớn hùng vĩ của núi rừng Việt Bắc nhưng cũng chính nó mở ra một núi rừng hoang vu, xa vắng tiếng người.

Từ âm thanh xa gần của tiếng suối, điểm nhìn chuyển xuống những tán cổ thụ với:

"Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa"

Điệp từ "lồng" xuất hiện khiến cho người đọc liên tưởng đến sự gắn kết tuyệt đẹp khi trăng trên cao đã "xà" xuống thế gian, lồng bóng mình vào bóng thiên nhiên, vào bóng cổ thụ. Phải chăng nhìn từ tán cổ thụ, trăng treo trên cao như hạ xuống, đậu lên tán, thậm chí đan cài vài tán, bóng trăng cũng vì thế mà lồng vào bóng lá, bóng hoa, tạo nên những bóng đen, bóng trắng như muôn vàn hình hoa trên mặt đất. Khung cảnh thiên nhiên thật đẹp, thật thơ mộng và hình ảnh con người đến lúc này mới lộ diện:

"Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ"

Đêm đã khuya vậy mà Bác vẫn còn chưa ngủ, bóng Bác đổ dài theo ánh trăng in xuống lồng vào bóng hoa, bóng trăng, tưởng chừng chính cảnh khuya đang vẽ nên chân dung Bác trong đêm không ngủ. Nhưng Bác không ngủ không phải là để thưởng trăng cũng không phải để nghe "tiếng suối trong như tiếng hát" kia mà là vì Bác có những trăn trở về một sự nghiệp vĩ đại:

"Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà".

Người chưa ngủ vì lo cho nước, lo cho dân, lo cho những chiến sĩ, lo cho cuộc kháng chiến gian nan của dân tộc. Hình ảnh ấy của Người thật đẹp, thật rạng rỡ, phần nào tưởng còn phát ánh hào quang mạnh hơn cả chính bóng trăng đang vẽ chân dung Người.

Sóng Hồng đã từng nói: "Thơ là thơ, là nhạc, là họa, là trạm khắc theo một cách riêng". Người nghệ sĩ làm thơ đâu chỉ là sự sắp xếp vần và con chữ mà còn bằng cảm xúc của mình vẽ nên hình cho người ta thấy, khắc vào lòng người ta những ấn tượng khó phai. Và có lẽ đó là tất cả những gì mà ta có thể cảm thấy trong bài "Cảnh khuya". Đọc bài thơ, ta không chỉ thấy tâm hồn thi sĩ của Bác mà còn cảm nhận sâu sắc nỗi lòng vì dân vì nước của vị lãnh tụ vĩ đại đồng thời khắc vào lòng những ấn tượng về một tượng đài có sức sống vĩnh hằng.
07:46 am - 21/12/2019
Shinichi ( Tên cuồng suy luận )
Bài này lấy trên mạng phải ko
20:48 pm - 21/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Kudo Shinichi:Chào em, sao em lại nói như vậy nhỉ?
07:14 am - 22/12/2019
Shinichi ( Tên cuồng suy luận )
Bởi vì em thấy bài này trên mạng có ạ
08:01 am - 22/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Kudo Shinichi:đúng rồi em, em coi đây là 1 bài mẫu để tham khảo nha
10:02 am - 22/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Tuệ:
EM chiều nay thi rồi mà chưa ôn được jì
10:39 am - 16/12/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Em cần cô hỗ trợ gì không em?
10:42 am - 16/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
10:38 am - 16/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Chào em, em cần hỗ trợ gì vậy?
07:14 am - 22/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
21:36 pm - 11/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Chào em, em cần hỗ trợ gì không?
05:40 am - 12/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Nguyễn Linh Bảo Trân:
bài văn biểu cảm mùa xuân. Giúp em với @Nguyễn Trần Thành Đạt
18:36 pm - 11/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Cơn gió lạnh thổi qua, những chiếc lá rập rờn theo, vài chiếc rơi lả tả xuống gốc. Chợt như thấy bước chân của nàng xuân đang về, cũng ngập ngừng e ấp,cũng thẹn thò, rụt rè. Chúng chưa đủ làm nên một mùa xuân ngập tràng hương sắc nhưng cũng đủ để tâm hồn người xao động, chờ mong.

Trong bốn mùa, mùa xuân có thể nói là một mùa đẹp nhất, không phải chỉ vì những nét yêu kiều diễm lệ của nó như cây lá xanh tươi, nghìn hoa đua nở, chim chóc véo von, mà còn cả vì cái khí tiết ôn hòa và ấm áp. Mùa xuân mới đang dần tới, sắc xuân rực rỡ trên những phố phường, cây cỏ dang cành lá quấn quít với gió xuân, lòng ta tràn ngập niềm vui sướng trong sự thanh bình, chợt lặng lại, bồi hồi nghe những lời ca chân thành của người nhạc sĩ đa tài luôn tin vào những giá trị chân thật của cuộc sống con người. Một điệu valse nhẹ nhàng, êm ái thật thích hợp khi trời đất đang bẽn lẽn khoác lên mình chiếc áo rực rỡ của mùa xuân.

Mùa xuân dặt dìu theo con én lượn về, mênh mang, mơ màng. Tưởng chừng như xuân thật đơn giản với tiếng gà gáy xa xa khi những giọt nắng trưa vàng cùng những sợi khói bềnh bồng len nhè nhẹ qua vòm cây, kẽ lá song lại có sức biểu cảm, lay động lòng người. Người người hớn hở trước cảnh mùa xuân tươi.

Mùa xuân là mùa của đất trời giao hòa, mùa của hy vọng và ước mơ, mùa của mùa màng no ấm và xum họp. Mùa xuân là mùa của sức sống mãnh liệt, mùa để cây lá đâm chồi nảy lộc, mùa của những mầm non xanh mơn mởn thoát khỏi lớp vỏ bọc xù xì để vươn vai đón chào những tia nắng ấm áp diệu kì. Mùa xuân mang lại cho con người thêm một tuổi. Đối với thiếu nhi mùa xuân là mùa của sự trưởng thành về thể chất lẫn tâm hồn. Mùa xuân là sự mở đầu cho một năm mới, kế hoạch, một dự định mới, tương lai mới. Mùa xuân là mùa của sự đoàn tụ gia đình.

Ai có tâm hồn yêu cái đẹp chẳng từng một lần thấy rung động trước vẻ đẹp của mùa xuân. uân tới, hồi sinh sức sống cho muôn loài, xuân tươi vui từ cái nắng vàng hửng lên, từ cái lá cây xanh biếc, từ chồi non mơn mởn, từ cơn mưa phùn lất phất, từ những loài hoa đua nhau khoe sắc đến màu nâu mỡ màng của đất, cái màu nâu giản dị mộc mạc ấy nhưng lại nuôi sống muôn loài…

Tôi thích ngắm nhìn những cành hoa mai trong một ngày nắng tạnh, tiết xuân ấm áp và trong trẻo. Khi ấy vừa vui sướng hạnh phúc mà trong lòng lại thấy nuối tiếc một điều gì đó, chỉ sợ xuân sẽ qua và ngày xanh của mình cũng đang dần trôi đi mất không gì có thể níu giữ nổi và không tài nào có thể lấy lại được. Cho nên cứ mãi phân vân giữa niềm vui và nỗi buồn. Tất cả là sự lưng chừng, một nửa…

Hôm nay, ngọn gió xuân ấm áp đã thổi qua hồn tôi. Yêu xuân lắm đấy xuân có biết không!

Mùa xuân đem đến cho con người sự gần gũi với thiên nhiên, được cảm nhận và hòa mình vào sự thay đổi của sự giao mùa. Chính những sản vật được tạo hóa ban tặng cho Mùa Xuân làm cho chúng ta càng phải biết nâng niu và trân trọng nó thêm. Một năm mới đang đến với bao điều mới lạ, chúc mọi người có một mùa xuân vui vẻ, ấm áp và hạnh phúc để đón nhận hết tình yêu thương khi sự chuyển giao của năm đang tới gần.
05:40 am - 12/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
22:30 pm - 10/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Chào em, em cần hỗ trợ gì thế?
06:01 am - 11/12/2019
Nguyễn Linh Bảo Trân
cảm nghĩ về mùa xuân
19:10 pm - 11/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@Nguyễn Linh Bảo Trân:Khi mùa đông đi qua, là lúc mùa xuân trở về, trên bầu trời từng đàn chim én nhẹ nhàng tung bay chao lượn theo những đám mây, làn gió như mang một tin vui báo hiệu một thông điệp vô cùng quan trọng tới mọi người là “Mùa xuân đã về”

Không còn cái không khí lạnh giá rét buốt của mùa đông nữa, cũng chẳng còn những tia nắng chói chang, gay gắt như nắng hè, không man mác gợi buồn vì những chiếc lá vàng rơi như mùa thu, mùa xuân mang tới cho con người sức sống, sự ấm áp dịu dàng. Chính cái thời điểm diệu kỳ khi đất trời giao thoa giữa mùa đông và mùa xuân đó khiến cho tâm hồn con người chúng ta bừng lên một sức sống mới vô cùng mạnh mẽ, mãnh liệt. Mọi thứ như căng tràn nhựa sống, hực hực hơi xuân, men say của mùa xuân nhưng nhấn chìm chúng ta trong hương sắc của nó.

Chẳng thế mà, mùa xuân được người ta ví von là nàng công chúa kiều diễm, xinh đẹp mà Thượng Đế tối cao ban tặng cho muôn loài. Nó thật sự là món quà vô cùng quý giá, không gì có thể mua được.

Khi xuân tới, tô điểm cho những cảnh sắc tự nhiên những bông hoa sặc sỡ thi nhau khoe thắm, những cành mai vàng rực rỡ, những bông đào phai, báo hiệu tết đến xuân về nhà nhà ấm no hạnh phúc.

Những bông hoa xinh xắn đó đã trở thành biểu tượng không thể thiếu trong mỗi gia đình, khi mùa xuân tới. Nó báo hiệu cuộc sống đoàn tụ sung túc, quây quần bên nhau. Những người con tha phương, dù làm ăn ở đâu cũng hướng về gia đình, cha mẹ của mình mỗi dịp tết đến, xuân về.

Khi mùa xuân về, những cánh chim cùng khắp bốn phương tung bay báo hiệu cảnh sắc mùa xuân vô cùng ấm áp chúng cùng nhau bay về nơi mình ra đi, sau một kỳ tránh rét nơi phương Nam xa xôi, giờ đây chúng nô nức kéo nhau về lại quê hương của mình với bao niềm vui của ngày đoàn viên.

Mùa xuân chính là mùa của sự sinh sôi nảy nở, khi hương xuân mang sức sống cho tất cả các loài cỏ cây, hoa lá, cho vạn vật và cho chính cả con người chúng ta. Chúng tạo cho chúng ta một sức sống mới, một không khí, sức sống mới mãnh liệt tràn đầy nhiệt huyết, ý tưởng mới cho một tương lai mới nhiều sáng tạo hơn.

Trong không khí mùa xuân, chúng ta hít hà được hương xuân nhè nhẹ trên những cánh đồng, trên từng con phố góc nhà, hòa vào dòng người hối hả mưu sinh, chậm rãi trên những con đường Cổ Ngư gợi một màu hoài niệm.

Hơi ấm của không khí mùa xuân lan tỏa khắp không gian bao la, làm cho vạn vật như chợt bừng tỉnh sau một giấc ngủ đông dài và buốt giá. Hương của mùa xuân thấm qua từng làn áo mỏng của con người gợi lên chút se se, nhưng lại vô cùng thích thú. Những cánh hoa bừng tỉnh giấc lấy hết sức mình để tỏa hương trong không khí mùa xuân nồng nàn dịu ngọt.

Mùa xuân đã về trên những đám cây khô, tưởng như đã chết kia bất chợt “chồi” lên, nảy mầm, những cành lộc non tơ xanh biếc, làn mưa xuân bay lất phất nhè nhẹ tưới cho những lộc non ngày một lớn nhanh tạo thành một màu xanh vô cùng quyến rũ làm say đắm lòng người.

Mùa xuân cũng là mùa thi sắc của những loài hoa, trên khắp núi rừng xa xô, nơi biên giới hải đảo, nơi núi non Tây Bắc hay Đông Bắc thì những cánh rừng mơ, rừng đào vẫn khoe sắc một cách rực rỡ. Chúng tạo thành một không khí mùa xuân vô cùng tươi đẹp, quyến rũ đắm say lòng người. Trên khắp các cánh đồng làng quê cây cỏ đều khoác lên mình một chiếc áo mới, với những màu xanh tươi non đầy sức sống.

Chính những sản vật tuyệt vời mà đất trời ban tặng cho mùa xuân, làm cho chúng ta luôn phải biết nâng niu trân trọng món quà vô giá này. Một mùa xuân nữa lại đang tới gần chúng ta hãy chuẩn bị những gì tốt đẹp nhất để đón chào nó. Những người con phương xa hãy thu xếp công việc để trở về bên gia đình thân yêu của mình, cùng nhau đón chào một mùa xuân ấm áp vui vẻ, đón một cái Tết ấm áp, thiêng liêng bên những người thân yêu nhất.
05:39 am - 12/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Hoàng Khánh Ly:
phát biểu cảm nghĩ của em về hai câu thơ cuối bài " qua đèo ngnag"
19:32 pm - 10/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan thể hiện tâm trạng nỗi niềm của nhà thơ khi đứng trước cảnh đẹp. Đặc biệt hai câu cuối của bài thơ gợi cho người đọc một nỗi buỗn, cô đơn đến não nề.

“Dừng chân đứng lại: trời, non, nước

Một mảnh tình riêng, ta với ta”.

Bài thơ được ra đời trong một chuyến hành trình của nhà thơ từ Thăng Long vào xứ Huế. Trải qua một cuộc hành trình đầy gian khổ, sau bao vất vả, mệt nhọc, khi tới một nơi có cảnh đẹp, núi non hùng vĩ, nhà thơ đã dừng chân đứng lại chốn đèo Ngang này để nghỉ chân. Lúc này người và cảnh đã hòa làm một, cảnh cũng trở nên buồn theo tâm trạng nhà thơ, nhà thơ cũng nhìn cảnh để thể hiện tâm trạng của mình. Trước mắt nữ sĩ là cảnh đất trời bao la, bất diệt của vũ trụ: “trời, non, nước”. Trời thì xa, núi thì cao mà nước thì sâu thăm thẳm. “Dừng chân đứng lại” để một lần nữa bao quát lại cảnh vật quanh mình. Dừng chân đứng lại để hỏi xem đâu người tri âm, tri kỉ. Vậy mà Bà Huyện Thanh Quan chỉ nhận lại được từ thẳm sâu vũ trụ cái rộng lớn, bát ngát của “trời, non, nước”. Vậy thì giờ đây, giữa đất trời chốn đèo Ngang này chỉ còn có “Một mảnh tình riêng, ta với ta”. “Một mảnh tình riêng” ấy là nỗi buồn người xa xứ, là tâm sự về nỗi đau chia cắt đất nước những ngày xưa, là nỗi buồn thương cho cảnh đất nước hiện tại hay chính là cảnh đìu hiu vắng vẻ nghèo khó chốn đèo Ngang này vậy. Cụm từ “ta với ta” ngân lên như đập vào vách núi rồi vọng lại trong niềm xót xa, buồn tủi. “Ta với ta” là chỉ một mình mình với một mình mình. Một tấm tình cô đơn không ai chia sẻ. Còn gì buồn hơn khi đứng trước cảnh thiên nhiên bao la rộng lớn như vậy, con người trở nên nhỏ bé, khi ấy rất cần có sự chia sẻ, cảm thông để vơi đi sự cô đơn, nhưng tác giả chỉ nhận thấy ta với ta, túc là chỉ có ta với cảnh vật hoang vu này.
21:24 pm - 10/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Duy Lê:
viết một bài văn cảm nghĩ về bài qua đèo ngang
19:28 pm - 09/12/2019
Phan Ngọc Mỹ

Bạn tham khảo bài mẫu nhé

 

Ai đã từng đi trên con đường xuyên Việt, hẳn đều biết đến đèo Ngang. Đây là một đèo khá dài và cao, nằm vắt ngang sườn núi cheo leo, hiểm trở của khúc cuối dãy Hoành Sơn, trước khi đâm ra biển. Lên đến đỉnh đèo, du khách sẽ được thưởng thức cảnh đẹp thuyệt vời củ thiên nhiên hùng vĩ: núi non điệp trùng, đại dương bao la, trời cao thăm thẳm. Đèo Ngang là ranh giời tự nhiên giữa Hà Tĩnh và Quảng Bình. Thuở xưa, bao người vào kinh đô Huế để thi cử hay làm việc cho triều đình phong kiến đã đi qua đèo này rồi xúc cảm trước vẻ đẹp của nó mà làm thơ ca ngợi. Bà Huyện Thanh Quan trong dịp từ Thăng Long vào Huế nhậm chức Cung trung giáo tập đã sáng tác bài Qua đèo Ngang.

Đằng sau bức tranh phong cảnh là tâm trạng của nữ sĩ: cô đơn, nhớ nhà và hoài niệm về một thời đại huy hoàng đã qua. Có thể coi đây là bài thơ hay nhất trong những bài thơ sáng tác về thắng cảnh đèo Ngang.

Câu thơ đầu tiên (phá đề) nói đến thời điểm tác giả đặt chân đến đây:

Bước tới đèo Ngang bóng xế tà,

Đó là lúc mặt trời đang lặn. Phía tây chỉ còn chút nắng hắt những tia sáng yếu ớt lên nền trời đang sẫm dần. Thời điểm này rất dễ gợi buồn, nhất là đối với kẻ lữ thứ tha hương.

Tuy vậy, trời vẫn còn đủ sáng để nhà thơ nhận ra thiên nhiên đẹp như tranh:

Cỏ cây chen đá, lá chen hoa.

Cỏ cây, hoa lá chen nhau mọc bên đá núi. Linh hồn của tạo vật như thấp thoáng sau từng chữ. Điệp từ chen trong các vế đối: cây chen đá, lá chen hoa gợi lên sức sống mãnh liệt của một vùng rừng núi hoang sơ. Cảnh đẹp nhưng nhuốm màu buồn tẻ, quạnh hiu. Những bông hoa rừng không đủ làm sáng lên khung cảnh núi non lúc ngày tàn, đêm xuống.

Giữa bối cảnh thiên nhiên bao la ấy, thấp thoáng bóng dáng con người và hơi hướng cuộc sống những cũng chỉ ít ỏi, mờ nhạt, xa vời:

Lom khom dưới núi tiều vài chú,Lác đác bên sông chợ mấy nhà.

Nhà thơ đã dùng nghệ thuật đảo ngữ để nhấn mạnh đặc trưng của cảnh vật và con người ở đèo Ngang. Dáng vẻ lom khom của mấy chú tiều hái củi sườn non khiến cho con người càng thêm nhỏ bé trước thiên nhiên cao rộng. Chợ vốn là nơi biểu hiện đời sống của một cộng đồng làng xã nên thường tấp nập đông vui, nhưng ở đây nó chỉ là mấy túp lều xơ xác bên sông…

Cái lạnh lẽo, trống trải bao chùm lên cảnh vật, gieo một nỗi buồn thấm thía trong lòng người:

Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc,     Thương nhà mỏi miệng cái gia gia.

Giữa không gian tĩnh lặng gần như tuyệt đối ấy, vẳng lên tiếng chim cuốc khắc khoải, tiếng chim gia gia não ruột. Đó là những âm thanh có thật mà cũng có thể là tiếng vọng từ tâm trạng chất chứa nỗi buồn thời cuộc của nhà thơ. Bà đã mượn bút pháp ước lệ và nghệ thuật chơi chữ (từ đồng âm khác nghĩa) để nói lên lòng mình trước cảnh vật. Tiếng chim kêu không làm cảnh vật vui lên thêm chút nào mà lại làm tăng phần quạnh quẽ, cô liêu. Phải chăng tiếng chim chính là tiếng lòng của kẻ đang mang nặng tâm trạng u buồn, hoài vọng, nhớ nước, thương nhà?!

Hồn cảnh, hồn người như có nét tương đồng, cho dù về hình thức hoàn toàn tương phản. Cái bao la, vô tận của non nước tô đậm cái cô đơn, chơ vơ của con người và ngược lại. Vì vậy nên nỗi buồn càng lắng đọng:

Dừng chân đứng lại trời, non, nước,Một mảnh tình riêng, ta với ta.

Quả là một nỗi buồn khó san sẻ, giãi bày. Nó như kết thành hình, thành khối, thành mảnh tình riêng khiến nhà thơ phải thốt lên chua xót : ta với ta. Chỉ có ta hiểu tâm sự của ta mà thôi ! vì thế nên nỗi cô đơn càng tăng lên gấp bội.

Bài thơ Qua đèo Ngang tuy ra đời cách đây gần hai thế kỉ nhưng nó vẫn giữ nguyên giá trị trước thử thách của thời gian. Bao người yêu thơ thuộc lòng bài thơ này và khâm phục tài năng của tác giả. Thể thơ Đường luật kiểu cách, sang trọng đã trở nên gần gũi, dễ hiểu bởi ngôn ngũ giản dị, trong sáng và những hình ảnh dân dã quen thuộc. Đọc bài thơ, chúng ta thêm yêu giang sơn gấm vóc và càng thêm trân trọng những tấm lòng ưu ái non sông đất nước.

20:05 pm - 09/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Duy Lê:
cho em hỏi
19:27 pm - 09/12/2019
GVHT Văn - Nguyễn Quyên
Em cần cô hỗ trợ gì vậy?
08:15 am - 10/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Duy Lê:
anh ơi
19:27 pm - 09/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Chào em, em cần hỗ trợ gì thế?
21:21 pm - 10/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
hongphat2007:
Anh Ơi Trên Máy tính làm sao xem đc phần II
22:11 pm - 03/12/2019
hongphat2007:
Cho em biết, How to làm tròn điểm phần TLV
22:07 pm - 03/12/2019
hongphat2007
Hỏi*
22:07 pm - 03/12/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
@hongphat2007:Làm tròn điểm là như thế nào hả em? Bài trên lớp hay sao nhỉ?
21:21 pm - 10/12/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Thuan Do:
Câu 1:Điền thêm tiếng vào trước hoặc sau tiếng đã cho để tạo từ láyVD:trong :trong trẻo A.xinh:............................. B.mong:..............................C.tươi:.............................. D.nhảy:Câu 2:Điên thêm tiếng vào trước hoặc sau tiếng đã cho để tạo từ ghépA.chăn:............................ B.vui:................................C.chạy:............................ D.mưa:..............................Câu 3:tìm từ chứa các tiếng đồng âm theo mẫuVD:mùa thu-thu nhậpA. lang :.......................... B.là :...................................C.tranh:........................... c.sâu:................................... Câu 4:Gạch chân dưới các từ và cụm từ đồng nghĩa trong những câu thơ sau -Bác đã đi rồi sao Bác ơi Mùa thu đang đẹp nắng xanh trời -Bảy mươi chín tuổi xuân trong sáng Vào cuộc tường sinh nhẹ cánh bayCâu 5:Điền các từ trái nghĩa thích hợp vào các thành ngữ sauA.Tranh..................tranh sáng B.hạt.........................hạt lépC.làm......................nói nhiều D.dở..........................dở tỉnhCâu 6:Dùng 2 cặp từ đã cho sau và đặt 2 câu.Mỗi câu sử dụng 1 cặp từ đã choa.câu có cặp từ trái nghĩa :nhanh nhẹn –chậm chạp................................................................................................................................................b.câu có cặp từ đồng âm:bức tranh –chiến tranh................................................................................................................................................Giúp em vs
20:00 pm - 26/11/2019
Song Tử:
Cảm nghĩ về bài thơ bánh trôi nước
15:44 pm - 24/11/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Trong xã hội phong kiến xưa, người phụ nữ luôn phải chịu những bất công, những định kiến đầy nghiệt ngã của xã hội. Sinh ra là người phụ nữ đã định sẵn những bất công, khác với các bậc nam nhi, họ bị coi thường, khinh rẻ, đối xử tàn nhẫn. Đó chính là nàng Kiều, nàng Tiểu Thanh trong thơ Nguyễn Du, là Vũ Thị Thiết trong tác phẩm của Nguyễn Dữ... Trong xã hội phong kiến ấy, người phụ nữ không có tiếng nói, cũng như bất kì địa vị vị gì. Hồ Xuân Hương đã được xem như một hiện tượng của nền văn học Việt Nam. Vì lần đầu tiên trong lịch sử văn chương, có người phụ nữ đề cao người phụ nữ, cất những vần thơ đấu tranh cho số phận của người phụ nữ, châm biếm, đả kích, thậm chí là hạn bệ các "thần tượng" trong xã hội lúc bấy giờ là vua chúa, quan lại, giai cấp thống trị. Một trong những bài thơ tiêu biểu của Hồ Xuân Hương là bài thơ "Bánh trôi nước".

Thơ Hồ Xuân Hương có cái sắc sảo trong câu từ, châm biếm chua cay khi phê phán giai cấp thống trị, những con người có chức có quyền nhưng sống tàn nhẫn, giả dối, đáng khinh. Lần đầu tiên có người dám lên tiếng và đả kích mạnh mẽ như vậy. Tuy nhiên, khi viết về những người phụ nữ, Hồ Xuân Hương lại luôn dành cho họ sự đồng cảm sâu sắc cùng với thái độ thiết tha nhất, bài thơ "Bánh trôi nước" viết về thân phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa, đó là một thân phận nổi trôi, phù du và vận mệnh, cuộc sống của mình họ không được tự định đoạt mà hoàn toàn là do những người đàn ông, những người chồng của họ.

"Thân em vừa trắng lại vừa tròn
Bảy nổi ba chìm với nước non"

Mở đầu bài thơ, nhà thơ Hồ Xuân Hương đã gợi mở những hình ảnh của những chiếc bánh trôi nước. Bánh trôi nước là loại bánh làm bằng bột gạo nếp, qua bàn tay của những người nghệ nhân thì khi nặn xong chúng có hình dạng tròn trịa cùng một màu trắng đặc trưng của gạo. Ở trong bài thơ này, nhà thơ Hồ Xuân Hương đã mượn hình ảnh của những chiếc bánh trôi nước để nói về cuộc sống và số phận của những người phụ nữ trong xã hội xưa. Hiểu như thế ta có thể thấy qua hình ảnh tròn, trắng của những chiếc bánh trôi gợi ra vẻ đẹp bên ngoài, vẻ đẹp hình thể của những người phụ nữ.

Đó chính là một vẻ đẹp tươi mới, tròn trịa, đầy sức sống "Thân em vừa trắng lại vừa tròn". Nhưng đối nghịch với vẻ đẹp đầy sức sống đó lại là một số phận, tương lai đầy mịt mờ, tăm tối "Bảy nổi ba chìm với nước non". Về ý nghĩa tả thực, ta có thể hiểu đây là là quá trình luộc chín bánh, hoàn thành bước cuối cùng. Nhưng đây cũng chỉ là một hình ảnh mang ý nghĩa biểu tượng. Bởi nó gợi ra số phận, cuộc đời đầy thăng trầm, biến đổi của những người phụ nữ. Như đã nói, trong xã hội xưa, sinh ra trong thân phận của người phụ nữ vốn đã là một thiệt thòi, bất công.

Bởi từ khi sinh ra đến lúc dựng vợ gả chồng thì họ hoàn toàn không được quyết định bất cứ vấn đề gì, kể cả tình yêu, đối tượng kết hôn, hạnh phúc của cả cuộc đời mình, vì trong xã hội xưa có quan niệm "Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy", hay "xuất giá tòng phu", nghĩa là một khi đã lấy chồng thì mọi việc đều phải theo chồng. Vì vậy mà số phận thăng hay trầm đều hoàn toàn dựa vào người chồng của mình:

"Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn
Mà em vẫn giữ tấm lòng son"

Đến câu thơ này thì ý niệm của hai câu thơ đầu được thể hiện, triển khai một cách rõ nét, cụ thể hơn. Nếu như những chiếc bánh trôi tròn, méo, rắn, nát đều phụ thuộc vào tay người nặn, nếu như được họ cẩn trọng, nâng niu thì khi hoàn thành chiếc bánh sẽ có hình tròn mà màu trắng trong. Ngược lại, nếu người nghệ nhân vô tâm, hời hợt thì chiếc bánh sẽ bị méo mó, và khi luộc trong nước sẽ bị vỡ. Đối với người con gái trong xã hội xưa cũng vậy, nếu may mắn gặp được người cũng biết yêu thương, trân trọng thì cuộc sống của học sẽ hạnh phúc, vui vẻ; còn khi lấy phải người chồng độc đoán, vũ phu thì họ sẽ có cuộc sống đau khổ, bất hạnh. Nhưng dẫu cuộc sống có bất biến, phù du thì những người con gái ấy vẫn giữ được vẻ đẹp trong trắng thủy chung trong tâm hồn. Đến đây thì hình ảnh của những người phụ nữ trong xã hội xưa được hoàn thiện, không chỉ có vẻ đẹp ngoại hình mà vẻ đẹp tâm hồn của họ rất đáng được trân trọng.

Mượn hình ảnh của những chiếc bánh trôi, nữ sĩ Hồ Xuân Hương đã xây dựng thành công hình ảnh của người phụ nữ xưa, đó là những người phụ nữ có vẻ đẹp toàn diện, không chỉ là vẻ đẹp hình thức mà còn là vẻ đẹp của tâm hồn. Dẫu có những bất hạnh, đau khổ thì vẻ đẹp tâm hồn ấy không những không mất đi mà còn sáng rực lên những tia sáng của phẩm chất, đạo đức. Thông qua bài thơ, nhà thơ cũng thể hiện sự đồng cảm sâu sắc với thân phận bất hạnh của người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa.
01:30 am - 25/11/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Pham Hung Cuong:
em cần gấp
21:49 pm - 22/11/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Chào em , đề bài là gì vậy em?
06:02 am - 23/11/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!
Pham Hung Cuong:
(đề bài em hãy phân tích cảnh qua đèo ngang), anh cho em phần mở bài+kết bài với ạ
21:47 pm - 22/11/2019
Nguyễn Trần Thành Đạt
Mở bài em giới thiệu khung cảnh. Kết bài em chốt lại tâm trạng, bài học nè
06:00 am - 23/11/2019
Vui lòng đăng nhập để thảo luận!