Tel: 024.7300.7989 - Phone: 1800.6947 (Thời gian hỗ trợ từ 7h đến 22h)

Giỏ hàng của tôi

Đọc đoạn trích: GIẤC MƠ CỦA BÀ NỘI Bao giờ cũng vậy, cứ đến Chủ nhật là bà nội lại

Đọc đoạn trích:

GIẤC MƠ CỦA BÀ NỘI

Bao giờ cũng vậy, cứ đến Chủ nhật là bà nội lại từ làng quê ngoại thành vào phố chơi với chúng tôi. Bà đến quãng chín giờ sáng. Đến là cho quà ríu rít và chuyện trò. Ôi, dường như là bao nhiêu thương nhớ sau một tuần xa cách và tích đọng từ bao năm, giờ mới có dịp bộc lộ.

Bà giơ cái túi xách tay ra. Cái túi xách bằng vải thô ông vẫn dùng từ ngày là nhân viên phục vụ trên tàu chạy đường Lào Cai - Hà Nội là cái túi có phép thần. Ở trong nó có đủ mùa nào thức ấy: Nhãn tháng Sáu. Na tháng Bảy. Roi mùa hạ. Gương sen mùa thu. Lại còn bột sắn cho mẹ tôi vốn hay bị mệt và hoa hoè cho bố tôi mới chớm bị tăng huyết áp. Vườn nhà bà có hai cây hoè.

Hoè ra nụ, bà bắc thang hái rồi sao phơi, đóng vào từng bọc giấy báo mang ra.

(Lược một đoạn: Những ngày chủ nhật bà đến chơi, bà luôn tay dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc các cháu và nấu những món ăn ngon cho gia đình. Cả nhà đã quen với niềm hạnh phúc ấy mà vô tình quên mất bà đang ngày một già yếu. Cho đến một hôm, vì bắc thang hái nụ hoa hòe cho bố tôi chữa bệnh, bà bị trượt ngã và chấn thương não phải vào viện cấp cứu. Bố tôi ân hận tột cùng, xót xa nhận ra sự vô tâm của mình rồi đón bà về nhà để tự tay chăm nom. Dù ốm đau liệt giường, bà vẫn gắng gượng chống chọi với bệnh tật).

Thương bà quá, nhất là những lúc mẹ tôi đỡ bà dậy, bón cho bà ăn. Ngồi cạnh trông bà ăn, thấy bà chúm môi như đứa trẻ, gắng nuốt từng thìa, rồi mệt nhọc nằm thừ, đuôi mắt ướt nhoèn, bố tôi ôm mặt khóc nghẹn. Tôi khóc theo và bỗng nhớ tới mấy câu thơ của nhà thơ Thanh Tịnh: “Mẹ bón cho con ăn, con cười, mẹ cười. Con bón cho mẹ ăn, con khóc, mẹ khóc”.

Nghe tiếng bố tôi khóc, có lẽ vậy, bà tôi liền mở mắt. Rồi bà chép chép môi. Mẹ tôi mừng quá, vội đưa thìa bón tiếp cho bà. Bà cố ăn để khoẻ mạnh, sống mãi với con cháu, bà ơi!

Bà nội tôi gắng chống trả với cơn tai biến hiểm nghèo để khoẻ lại. Tuy vậy, chúng tôi đều hiểu, sức khoẻ là thứ của cải một khi đã mất đi, rất khó lấy lại, nhất là ở tuổi già. Tỉnh tỉnh mê mê, bà tôi thường ở trạng thái dang dở ấy có khi cả tuần liền. Một đêm vào quãng gần sáng cả nhà đang ngủ, bỗng nghe tiếng bà quát rất to, bố tôi và tôi liền bật dậy.

- Mẹ ơi! - Bố tôi bước vội đến bên giường bà, càng thảng thốt vì thấy bà tôi đã chống tay ngồi dậy, đang vẫn khăn đầu.

- Mẹ, mẹ có sao không ạ?

- Bố Tuấn, Tú đấy à? Ngủ thế nào mà kẻ trộm nó vào bếp, nó bắt mất hai con ngan mà không biểu.

- Ngan nào, hả mẹ?

- Thế nhà không nuôi ngan à? Ơ, chả lẽ là ra mẹ mê ngu? Rõ ràng là mẹ đang nấu chân giò với dấm tỏi cho cái Tú và cả nhà ăn thì thấy một anh ăn mặc rất chải chuốt vào nhà ta xin nước uống, rồi lẻn ngay vào bếp bắt mất hai con ngan. Mẹ xót quá. Mẹ gào tướng lên: “Này, anh kia, tôi nuôi hai con ngan là để làm thịt cho con, cháu tôi ăn, sao anh nhẫn tâm thế! Biết điều thì trả lại cho tôi đi!” Rồi mẹ xông ra, xắn tay áo lên...

Mẹ tôi và cái Tú cùng choàng dậy lúc đó. Ngơ ngác một thoáng, rồi ai cũng hiểu chuyện, rồi vô cùng vui mừng vì thấy bà tôi đã ngồi được dậy, chải đầu, vấn khăn gọn ghẽ, nói rằng hôm nay đã thấy người đã trở lại bình thường, từ nay không phải lo gì cho bà nữa và hỏi: Có phải là Tết nhất và mùa xuân sắp đến rồi không? Thế là cái vận cái hạn đã qua rồi!

Cái Tú đến bên bà, ôm bà:

- Bà ơi, có phải mê bị mất của là điềm lành không, bà?

Bà gật đầu:

- Ừ, bà khoẻ, rồi bà sẽ nấu canh cua rau rút, nấu chân giò dấm tỏi, nấu nhiều món ngon cho các cháu ăn.

Tôi rưng rưng bồi hồi và ngờ ngợ. Bà nội tôi đã khoẻ trở lại bằng tất cả sự nỗ lực của chính bà, bà không muốn con cháu vất vả vì bà, và điều ấy là sự thật, nhưng là một sự thật mong manh làm sao!

Mẹ già như trái chín cây. Tuổi già như ngọn đèn trước gió. Mặt bà hanh hao, là lạ như

người đi đâu xa mới về, và hai con mắt bà có lúc trông hoang dại, ngất ngơ thế nào! Bố tôi úp mặt vào hai bàn tay. Làm con phải biết đến tuổi của bố mẹ để kính trọng và để lo liệu. Bố tôi thường nói vậy với chúng tôi. Ông cũng đang ở trong trạng thái run rẩy sợ hãi như tôi, nhưng còn thêm cả nỗi day dứt xót xa nữa. Ôi, ngay cả lúc ốm đau, tình thương của bà cũng dành tất cả cho con cháu!...

(Trích Giấc mơ của bà nội, Những truyện hay viết cho thiếu nhi, Ma Văn Kháng, Nxb Kim Đồng, tr.82-90)

Thực hiện các yêu cầu:

Trả lời cho các câu 1, 2, 3, 4, 5 dưới đây:

Câu hỏi số 1:
Nhận biết
Xác định và chỉ ra dấu hiệu nhận biết ngôi kể trong đoạn trích.
Câu hỏi:970927
Phương pháp giải

Căn cứ về ngôi kể, phân tích

Giải chi tiết

- Ngôi kể thứ nhất

- Dấu hiệu: người kể xưng “tôi” – tham gia trực tiếp vào câu chuyện

Câu hỏi số 2:
Thông hiểu
Hãy liệt kê những thức quà mà bà nội mang từ quê lên phố cho gia đình nhân vật “tôi”.
Câu hỏi:970928
Phương pháp giải

Căn cứ bài đọc hiểu, phân tích

Giải chi tiết

Những thức quà bà nội mang từ quê lên phố cho gia đình nhân vật “tôi”: Nhãn tháng Sáu, Na tháng Bảy, Roi mùa hạ, Gương sen mùa thu, bột sắn, hoa hoè.

Câu hỏi số 3:
Thông hiểu
Phân tích hiệu quả của biện pháp tu từ so sánh trong câu văn: “Mặt bà hanh hao, là lạ như người đi đâu xa mới về, và hai con mắt bà có lúc trông hoang dại, ngất ngơ thế nào!”.
Câu hỏi:970929
Phương pháp giải

Căn cứ bài so sánh, phân tích

Giải chi tiết

- Biện pháp so sánh: ví “mặt bà hanh hao, là lạ” với “người đi đâu xa mới về”

- Tác dụng:

+ Giúp câu văn giàu hình ảnh, tăng sức gợi hình, gợi cảm

+ Làm nổi bật vẻ thay đổi khác lạ của bà: mệt mỏi, ngơ ngác sau cơn bạo bệnh.

+ Gợi lên tình trạng sức khoẻ đang yếu đi, sự già nua của bà, đồng thời thể hiện sự lo lắng, xót xa của nhân vật “tôi” 

Câu hỏi số 4:
Thông hiểu
Nhận xét về thái độ, tình cảm của nhân vật “tôi” dành cho bà nội qua chi tiết: “Ngồi cạnh trông bà ăn, thấy bà chúm môi như đứa trẻ, gắng nuốt từng thìa, rồi mệt nhọc nằm thừ, đuôi mắt ướt nhoèn, bố tôi ôm mặt khóc nghẹn. Tôi khóc theo và bỗng nhớ tới mấy câu thơ của nhà thơ Thanh Tịnh: “Mẹ bón cho con ăn, con cười, mẹ cười. Con bón cho mẹ ăn, con khóc, mẹ khóc”.
Câu hỏi:970930
Phương pháp giải

Căn cứ bài đọc hiểu, phân tích

Giải chi tiết

Nhân vật “tôi” dành cho bà nội tình cảm yêu thương, lo lắng, xót xa và kính yêu. Nhân vật “tôi” luôn quan tâm, chăm sóc bà khi ốm đau, xúc động nghẹn ngào khi thấy bà yếu mệt, đồng thời thấu hiểu, trân trọng tình yêu thương, sự hi sinh của bà dành cho con cháu.

Câu hỏi số 5:
Vận dụng
Từ nội dung đoạn trích, hãy rút ra thông điệp ý nghĩa nhất với bản thân.
Câu hỏi:970931
Phương pháp giải

Căn cứ bài đọc hiểu, phân tích

Giải chi tiết

HS đọc kĩ văn bản và rút ra thông điệp phù hợp. Sau đây là gợi ý của Ban chuyên môn Tuyensisnh247.com

- Thông điệp: Cần biết yêu thương, kính trọng, quan tâm tới ông bà khi còn có thể.

Quảng cáo

Tham Gia Group Dành Cho Học Sinh Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10

>> Học trực tuyến lớp 9 và Lộ trình UP10 trên Tuyensinh247.com . Học online tại nhà cũng giáo viên giỏi từ trường TOP đầu cả nước. Lộ trình học tập 3 giai đoạn: Học nền tảng lớp 9, Ôn thi vào lớp 10, Luyện Đề. Bứt phá điểm lớp 9, thi vào lớp 10 kết quả cao. Hoàn trả học phí nếu học không hiệu quả. Phụ huynh và học sinh tham khảo chi tiết khoá học tại: Link

Hỗ trợ - Hướng dẫn

  • 024.7300.7989
  • 1800.6947 free

(Thời gian hỗ trợ từ 7h đến 22h)
Email: lienhe@tuyensinh247.com