Tel: 024.7300.7989 - Phone: 1800.6947 (Thời gian hỗ trợ từ 7h đến 22h)

Giỏ hàng của tôi

Cảm nhận của anh/ chị về vẻ đẹp thơ mộng của dòng sông Đà và ngòi bút tài hoa của Nguyễn Tuân qua đoạn trích sau:

Tôi có bay tạt ngang Sông Đà mấy lần, và thấy đó cũng là thêm cho mình một góc độ nhìn một cách nhìn về con sông Tây Bắc hung bạo và trữ tình. Từ trên tàu bay mà nhìn xuống sông Đà, không ai trong tàu bay nghĩ rằng cái dây thừng ngoằn ngoèo dưới chân mình kia lại chính là cái con sông hằng năm và đời đời kiếp kiếp làm mình làm mẩy với con người Tây Bắc và phản ứng giận dỗi vô tội vạ với người lái đò Sông Đà. Cũng không ai nghĩ rằng đó là con sông của câu đồng dao thần thoại Sơn Tinh Thủy Tinh “Núi cao sông hãy còn dài – Năm năm báo oán đời đời đánh ghen”. Hình như khi mà ta đã quen đọc bản đồ sông núi, thì mỗi lúc ngồi tàu bay trên chiều cao mà nhìn xuống đất nước Tổ quốc bao la, càng thấy quen thuộc với từng nét sông tãi ra trên đại dương đá lờ lờ bóng mây dưới chân mình.

Con Sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo đốt nương xuân. Tôi đã nhìn say sưa làn mây mùa xuân bay trên Sông Đà, tôi đã xuyên qua đám mây mùa thu mà nhìn xuống dòng nước Sông Đà. Mùa xuân dòng xanh ngọc bích, chứ nước Sông Đà không xanh màu xanh canh hến của Sông Gâm Sông Lô. Mùa thu nước Sông Đà lừ lừ cái màu đỏ giận dữ ở một người bất mãn bực bội gì mỗi độ thu về. Chưa hề bao giờ tôi thấy dòng Sông Đà là đen như thực dân Pháp đã đè ngửa con sông ta ra đổ mực Tây vào mà gọi bằng một cái tên Tây láo lếu, rồi cứ thế mà phiết vào bản đồ lai chữ.

Con Sông Đà gợi cảm. Đối với mỗi người, Sông Đà lại gợi một cách. Đã có lần tôi nhìn Sông Đà như một cố nhân. Chuyến ấy ở rừng đi núi cũng đã hơi lâu, đã thấy thèm chỗ thoáng. Mải bám gót anh liên lạc, quên đi mất là mình sắp đổ ra Sông Đà. Xuống một cái dốc núi, trước mắt thấy loang loáng như trẻ con nghịch chiếu gương vào mắt mình rồi bỏ chạy. Tôi nhìn cái miếng sáng lóe lên một màu nắng tháng ba Đường thi “Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu”. Bờ Sông Đà, bãi Sông Đà, chuồn chuồn bươm bướm trên Sông Đà. Chao ôi, trông con sông, vui như thấy nắng giòn tan sau kì mưa dầm, vui như nối lại chiêm bao đứt quãng. Đi rừng dài ngày rồi lại bắt ra Sông Đà, đúng thế, nó đằm đằm ấm ấm như gặp lại cố nhân, mặc dầu người cố nhân ấy mình biết là lắm bệnh lắm chứng, chốc dịu dàng đấy, rồi chốc lại bẳn tính và gắt gỏng thác lũ ngay đấy.

(Trích Người lái đò sông Đà, Nguyễn Tuân, SGK Ngữ văn 12, Tập 1)

Câu 464876: Cảm nhận của anh/ chị về vẻ đẹp thơ mộng của dòng sông Đà và ngòi bút tài hoa của Nguyễn Tuân qua đoạn trích sau:


Tôi có bay tạt ngang Sông Đà mấy lần, và thấy đó cũng là thêm cho mình một góc độ nhìn một cách nhìn về con sông Tây Bắc hung bạo và trữ tình. Từ trên tàu bay mà nhìn xuống sông Đà, không ai trong tàu bay nghĩ rằng cái dây thừng ngoằn ngoèo dưới chân mình kia lại chính là cái con sông hằng năm và đời đời kiếp kiếp làm mình làm mẩy với con người Tây Bắc và phản ứng giận dỗi vô tội vạ với người lái đò Sông Đà. Cũng không ai nghĩ rằng đó là con sông của câu đồng dao thần thoại Sơn Tinh Thủy Tinh “Núi cao sông hãy còn dài – Năm năm báo oán đời đời đánh ghen”. Hình như khi mà ta đã quen đọc bản đồ sông núi, thì mỗi lúc ngồi tàu bay trên chiều cao mà nhìn xuống đất nước Tổ quốc bao la, càng thấy quen thuộc với từng nét sông tãi ra trên đại dương đá lờ lờ bóng mây dưới chân mình.


Con Sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo đốt nương xuân. Tôi đã nhìn say sưa làn mây mùa xuân bay trên Sông Đà, tôi đã xuyên qua đám mây mùa thu mà nhìn xuống dòng nước Sông Đà. Mùa xuân dòng xanh ngọc bích, chứ nước Sông Đà không xanh màu xanh canh hến của Sông Gâm Sông Lô. Mùa thu nước Sông Đà lừ lừ cái màu đỏ giận dữ ở một người bất mãn bực bội gì mỗi độ thu về. Chưa hề bao giờ tôi thấy dòng Sông Đà là đen như thực dân Pháp đã đè ngửa con sông ta ra đổ mực Tây vào mà gọi bằng một cái tên Tây láo lếu, rồi cứ thế mà phiết vào bản đồ lai chữ.


Con Sông Đà gợi cảm. Đối với mỗi người, Sông Đà lại gợi một cách. Đã có lần tôi nhìn Sông Đà như một cố nhân. Chuyến ấy ở rừng đi núi cũng đã hơi lâu, đã thấy thèm chỗ thoáng. Mải bám gót anh liên lạc, quên đi mất là mình sắp đổ ra Sông Đà. Xuống một cái dốc núi, trước mắt thấy loang loáng như trẻ con nghịch chiếu gương vào mắt mình rồi bỏ chạy. Tôi nhìn cái miếng sáng lóe lên một màu nắng tháng ba Đường thi “Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu”. Bờ Sông Đà, bãi Sông Đà, chuồn chuồn bươm bướm trên Sông Đà. Chao ôi, trông con sông, vui như thấy nắng giòn tan sau kì mưa dầm, vui như nối lại chiêm bao đứt quãng. Đi rừng dài ngày rồi lại bắt ra Sông Đà, đúng thế, nó đằm đằm ấm ấm như gặp lại cố nhân, mặc dầu người cố nhân ấy mình biết là lắm bệnh lắm chứng, chốc dịu dàng đấy, rồi chốc lại bẳn tính và gắt gỏng thác lũ ngay đấy.


(Trích Người lái đò sông Đà, Nguyễn Tuân, SGK Ngữ văn 12, Tập 1)

Câu hỏi : 464876

Phương pháp giải:

- Xác định rõ vấn đề cần nghị luận: Cảm nhận về vẻ đẹp thơ mộng của sông Đà thông qua đoạn trích.


- Biểu cảm, bình luận, phân tích, tổng hợp.

  • (0) bình luận (0) lời giải
    ** Viết lời giải để bạn bè cùng tham khảo ngay tại đây

    Giải chi tiết:

    I. Mở bài

    - Giới thiệu tác giả Nguyễn Tuân

    - Giới thiệu tác phẩm: Người lái đò Sông Đà.

    - Yêu cầu đề bài.

    II. Thân bài

    1. Giới thuyết chung:

    - Tác giả Nguyễn Tuân: Một nhà văn với phong cách ngông của văn học Việt Nam. Sau 1945 đã thể hiện sự thay đổi về phong cách.

    -> Ông tìm đến những vẻ đẹp vừa phi thường nhưng cũng vừa đời thường trong cuộc sống. Dù phi thường hay đời thường Nguyễn Tuân vẫn giữ được, thể hiện được chất tài hoa, uyên bác trong tác phẩm của mình.

    - Tác phẩm Người lái đò Sông Đà: Được rút từ tập Tùy bút Sông Đà Nguyễn Tuân đã cho chúng ta cái nhìn rất nhiều chiều về Sông Đà. Lúc thì như một kẻ thù số một đầy khét, lúc thì thơ mộng.

    - Đoạn trích nói về một góc nhìn của Sông Đà thơ mộng.

    2. Phân tích chứng minh:

    2.1. Vẻ trẻ trung, tình tứ của dòng Sông Đà.

    * Góc nhìn riêng rất thú vị về sông Đà mà Nguyễn Tuân đã khám phá ra.

    - Từ trên cao nhìn xuống: Đây là một góc nhìn không dễ thực hiện, hải là một người yêu con sông đến thế nào mới có thể tair nghiệm cảm giác này.

    + Sông Đà tuôn dài như môt áng tóc trữ tình -> Sông Đà hiện lên như một người con gái đẹp trẻ trung, tình tưa, kiều diễm.

    + Tập trung vào màu nước Sông Đà:

    ++ Mùa xuân xanh màu ngọc bích rất ấn tượng huyền ảo, cổ tích. Không phải dòng sông nào cũng có màu xanh ấy.

    ++ Mùa thu nước lừ lừ chín đỏ như da mặt một người bầm đi vì rượu bữa.

    -> Dòng sông rất cá tính và rất trẻ.

    2.2. Vẻ gợi cảm của Sông Đà như một cố nhân.

    - Vẻ đẹp của cố nhân:

    + Cố nhân là một người bạn đã rất quen, vừa quen thuộc mà vừa lạ lẫm:

    ++ Cách Sông Đà xuất hiện một cách rất bất ngờ: Xuất hiện với miếng sáng lóe lên

    - Vẻ đẹp gợi cảm:

    + Nắng Sông Đà: Nắng Đường thi

    + Bờ Sông Đà, bãi Sông Đà: Sự diễm lệ được miêu tả thông qua hai so sánh rất hay.

    3. Đánh giá:

    - Sự tài hoa trong ngòi bút của Nguyễn Tuân khi thì như môt con thủy quái, khi lại rất thơ mộng.

    - Đề tài tình yêu quê hương là m ộ đề tài nổi bật nhưng ông vẫn rất xuất sắc, độc đáo => Cái nhìn rất bất ngờ và thú vị.

    III. Kết bài:

     

     

    Lời giải sai Bình thường Khá hay Rất Hay
Xem bình luận

>> Luyện thi TN THPT & ĐH năm 2022 trên trang trực tuyến Tuyensinh247.com. Học mọi lúc, mọi nơi với Thầy Cô giáo giỏi, đầy đủ các khoá: Nền tảng lớp 12; Luyện thi chuyên sâu; Luyện đề đủ dạng; Tổng ôn chọn lọc.

Hỗ trợ - Hướng dẫn

  • 024.7300.7989
  • 1800.6947 free

(Thời gian hỗ trợ từ 7h đến 22h)
Email: lienhe@tuyensinh247.com