Tel: 024.7300.7989 - Phone: 1800.6947 (Thời gian hỗ trợ từ 7h đến 22h)

Giỏ hàng của tôi

Áp dụng các công thức đã học, viết bài văn phân tích vở kịch sau:CÁI KÍNH(A-dít Nê-xin)Một

Câu hỏi số 852334:
Vận dụng

Áp dụng các công thức đã học, viết bài văn phân tích vở kịch sau:

CÁI KÍNH

(A-dít Nê-xin)

Một hôm, cách đây chừng 7, 8 tháng, có người bạn hỏi tôi:

- Tại sao anh không đeo kính?

- Làm sao tôi phải đeo?

- Tuổi anh bây giờ là phải đeo rồi chứ còn sao nữa. Không đeo, đến lúc mắt hỏng nặng, không nhìn thấy gì đâu!

Từ lúc người bạn đó ra về, mắt tôi tự dưng mờ hẳn. Nhìn gần nhìn xa đều không rõ nữa.

Lâu nay, tôi vẫn thầm mong cho tóc chóng rụng, cho trán hói đi. Rồi đeo thêm chiếc kính vào cho ra dáng trí thức. Vì tôi cho như thế là dấu hiệu của một anh trí thức. Ngay như anh bán thịt bây giờ mà để trán hói và mang kính vào, tôi cho trông cũng không khác gì giáo sư đại học! Nhưng cái mơ ước ấy của tôi không thực hiện được, vì tóc tôi mỗi ngày một dày thêm. Thế thì ít ra tôi cũng nên sắm cái kính mà đeo vậy. Ai nhìn thấy tôi, người ta phải bảo: bác học đấy!

Vậy là tôi đi khám đốc tờ. Khám xong, ông này bảo tôi:

– Anh bị cận thị! 1,75 đi-ốp!

Theo đơn ông ta dặn, tôi sắm một cái kính. Nhưng cứ động đeo vào là tôi thấy mặt mày sa sầm, buồn nôn không chịu được. Thậm chí có lần, nói vô phép các bạn, tôi nôn thật! Nôn thốc nôn tháo, nôn ra cả mật xanh mật vàng. Không đeo thì không nhìn thấy gì, mà đeo thì tuy nhìn thấy được, nhưng lại bị cảm giác buồn nôn. Thật đúng là khổ!

Một ông bạn khác thương hại bảo tôi:

– Tôi có thể giới thiệu với anh một ông bác sĩ giỏi. Anh hãy đến ông ta khám xem!

Ông bác sĩ này xem mắt tôi, rồi xem chiếc kính.

- Thằng cha lang băm nào cho anh đơn mua cái kính này thế? Có phải anh bị cận thị đâu!

- Thế tôi bị làm sao ạ

- Viễn thị! 2 đi-ốp!

Tôi lại mua kính mới. Đeo chiếc kính này, tôi không còn thấy chóng mặt, buồn nôn nữa, nhưng lúc nào cũng bị chảy nước mắt. Đâm ra mắt tôi lúc nào cũng đỏ hoe, như khóc ai vậy. Tôi bị cái cảm giác thương xót rất lạ. Cặp kính này chỉ có đeo để đi đưa đám là hợp.

Một ông bạn thân tỏ vẻ ái ngại cho tôi:

– Thế này thì cậu đến mù mất! Cậu phải đi khám bệnh viện nhà nước xem sao! Ở đấy họ khám cẩn thận. Lại có giáo sư nhãn khoa nữa, chứ không như mấy ông bác sĩ tư!

Bệnh viện nhà nước quả là có khác thật: máy móc nhiều, mà dụng cụ cái gì cũng sáng loáng.

Tôi được một giáo sư khám. Tôi kể cho giáo sư nghe cái bất hạnh của tôi:

– Người thì bảo tôi là cận thị, người thì bảo là viễn thị.

Giáo sư giận lắm:

- Quân ngu! Anh không phải cận thị, cũng không phải viễn thị, mà là loạn thị!

Theo đơn của giáo sư, tôi mua đôi kính khác. Cặp kính này tôi đeo vừa lắm, trông cái gì cũng rõ. Phải mỗi tội bây giờ cái gì cũng như lùi hẳn ra xa. Mấy bức tường trong căn buồng tôi sống hàng chục năm nay dường như bị lùi xa đến hàng ba chục thước. Tôi giơ tay chực bắt tay người quen, nhưng không sao với tới được. Định viết, giấy đã chạy xa khỏi tay đến hai thước. Nhìn vật gì cũng thấy bé tí xíu. Người thì chỉ bằng hạt đậu ván… Nhưng hại nhất là tôi không ăn uống gì được. Vì vừa ngồi vào bàn là đĩa thức ăn đã chạy đi xa hai chục thước rồi. Mùi xúp nóng bốc ngay dưới mũi, nhưng cứ cầm thìa chực múc, thì bát xúp đã ở cách xa hàng hai mét! Tôi không ăn uống, cử động gì được nữa. Một anh bạn phải dắt tay tôi đến một bác sĩ khác tốt nghiệp ở Mỹ về. Khám xét cẩn thận xong, ông ta bảo tôi:

 - Đứa nào cho anh đơn mua cái kính này đây? Đúng là đồ lang vườn dốt nát! Anh cứ kiện lên phòng công tố cho nó bỏ mẹ!

- Thôi! Cứ để thánh A-la (Allah) trừng phạt hắn! – Tôi nói.

Tôi lại thay kính mới. Bây giờ mắt tôi nhìn cái gì cũng hoá hai. Nhà tôi đang bảy người, bỗng nhiên thành mười bốn. Mỗi người lại có một người giống hệt mình. Thật tôi chưa bao giờ thấy chuyện lạ như vậy. Chả lẽ lại có những người giống nhau đến mức độ như thế hay sao? Vô lí quá! Nhìn xuống chân thì thấy bốn chiếc ủng, nhìn một bàn tay thì thấy có mười ngón!

Tôi đến một ông bác sĩ khác. Ông này học ở Đức về.

– Ai bảo anh đeo kính này?

− Làm sao ạ?

- Sai chứ còn sao nữa!

Hoá ra một mắt tôi bị viễn, còn mắt kia thì cận. Vị danh y mới lại ghi cho tôi chiếc kính khác. Bây giờ tôi không phân biệt được sáng, tối nữa. Xung quanh tôi tối như hũ nút.

– Đứa dốt nào ghi cho anh chiếc kính này vậy hả? Mắt anh hoàn toàn bình thường, có làm sao đâu?

– Nhưng tôi không thấy gì cả! Tối cứ như bưng ấy!

– Thế là anh bị quáng gà thôi, chứ chẳng có làm sao hết!

Lại uống thuốc, lại tiêm, lại kính mới,... Bây giờ các vật ở xa trông lại hoá gần. Chân đáng lẽ leo lên tàu thuỷ thì lại bước ngay xuống biển... Vì tàu chưa cập bến, nhưng trông cứ như đã ngay sát bờ. Không còn viên bác sĩ nào trong tỉnh là tôi chưa mò đến! Ông này bảo mắt phải tôi cận, mắt trái viễn thì ông khác nói ngược lại. Ông trước kêu bị loạn thị thì ông sau phán là bị đục nhân mắt". Đeo kính của cái ông bảo tôi bị đục nhân mắt thì cái gì cũng ra màu xanh cả. Có ông còn đoán tôi bị chứng mù màu. Nhìn phía trước, nhìn sang bên, nhìn xa, nhìn gần, cái gì cũng biến thành hai, màu sắc lẫn hết. Đi trên đường thẳng mà tôi có cảm giác như bước xuống cầu thang, mỗi bậc cách nhau hàng bốn, năm chục phân. Tôi cứ phải bước từng bước dài như lạc đà vậy.

Một lần, đang đi trên cầu, thế quái nào tôi bước hụt một cái, ngã lăn quay xuống dưới. Vì cứ tưởng những bậc cầu thấp hơn đến một mét. Cái kính bị văng đi làm tôi không nhìn thấy gì nữa. Cái gì cũng mờ mờ ảo ảo. Người ta đỡ tôi dậy.

– Cái kính của tôi đâu rồi? – Tôi hỏi.

Họ tìm thấy kính, đưa cho tôi. Tôi đeo kính vào thì... Thánh A-la ơi!... Mọi vật bỗng trở nên sáng sủa, rõ ràng quá! Vật nào đúng vật nấy, rõ mồn một! Rõ như chưa bao giờ tôi có thể nhìn rõ vậy. Hay kính của người khác chăng? Không! Đích thị kính của tôi đây mà! Đúng gọng sừng to màu đen đây! Tôi sướng không sao tả được! Bây giờ thì đừng hòng tôi bước chân đến một anh bác sĩ mắt nào nhé! Tôi đã đọc được cả mấy dòng chữ nhỏ nhất trên báo và nhìn rõ cả tên chiếc tàu thuỷ đậu tít ngoài xa. Tôi đi về nhà, lòng vô cùng sung sướng.

– Kính của anh sao thế kia? – Vợ tôi hỏi.

- Làm sao?

Tôi bỏ kính ra xem. Ngón tay thỏ qua được cả lỗ gọng! Té ra mắt kính đã bị vỡ rơi mất rồi mà tôi không biết.

Quảng cáo

Câu hỏi:852334
Phương pháp giải

Căn cứ kiến thức về thể loại kịch, áp dụng các công thức đã học; vận dụng linh hoạt các thao tác lập luận, phân tích,…

Giải chi tiết

I. MỞ BÀI

(Công thức: Tác giả – Tác phẩm – Khái quát nội dung – Nghệ thuật)

- Giới thiệu tác giả A-dít Nê-xin – nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng với phong cách trào phúng sắc sảo.

- Giới thiệu vở kịch “Cái kính”.

Khái quát nội dung: Vở kịch kể về hành trình “đeo kính” đầy bi hài của nhân vật “tôi”, qua đó phê phán sự thiếu hiểu biết, tắc trách của một số thầy thuốc và tâm lí sính hình thức của con người.

Đánh giá khái quát nghệ thuật: Tình huống kịch độc đáo, xung đột liên tiếp, ngôn ngữ hài hước, giàu tính châm biếm.

II. THÂN BÀI

1. Khái quát nội dung và tình huống kịch

- Nhân vật “tôi” vốn mắt hoàn toàn bình thường, nhưng vì ám ảnh tuổi tác và hình thức trí thức nên đi khám mắt.

- Từ đây nảy sinh tình huống kịch trung tâm: mỗi bác sĩ chẩn đoán một kiểu, mỗi chiếc kính lại gây ra một hậu quả trớ trêu.

- Chuỗi tình huống nối tiếp nhau, ngày càng phi lí, đẩy mâu thuẫn kịch lên cao trào.

2. Phân tích xung đột kịch

- Xung đột giữa thực tế và nhận thức sai lầm: Nhân vật “tôi” không có bệnh nhưng lại bị “biến thành người bệnh” vì những chẩn đoán sai.

- Xung đột giữa con người với chính mình: Muốn trở thành “trí thức” nên tự làm khổ bản thân.

- Xung đột xã hội: Sự thiếu trách nhiệm, trình độ yếu kém, thậm chí lang băm của một số bác sĩ.

=> Xung đột được đẩy lên cao nhất khi chiếc kính vỡ, nhân vật mới nhìn rõ mọi thứ.

3. Phân tích nhân vật “tôi”

- Là nhân vật trung tâm, vừa đáng thương vừa đáng cười.

- Đặc điểm:

Nhẹ dạ, dễ tin người.

Sính hình thức, coi kính là biểu tượng trí thức.

Bị cuốn vào vòng xoáy sai lầm do chính mình khởi đầu.

Qua nhân vật, tác giả phê phán thói chạy theo vẻ bề ngoài và thiếu tỉnh táo của con người.

4. Giá trị nội dung

- Phê phán:

Sự vô trách nhiệm, kém chuyên môn của một số người hành nghề y.

Tâm lí sính hình thức, chạy theo danh xưng, vẻ ngoài.

- Gợi bài học:

Cần tỉnh táo, có hiểu biết khoa học.

Không nên mù quáng tin tưởng hay tự huyễn hoặc bản thân.

5. Giá trị nghệ thuật

- Xây dựng tình huống kịch giàu kịch tính, phát triển theo cấp độ.

- Xung đột kịch rõ ràng, liên tiếp, gây cười mà thấm thía.

- Ngôn ngữ đối thoại sinh động, hài hước, giàu tính trào phúng.

- Yếu tố phóng đại được sử dụng hiệu quả để tạo tiếng cười châm biếm.

III. KẾT BÀI

(Công thức: Giá trị nội dung + nghệ thuật + cảm xúc, suy nghĩ)

- Vở kịch “Cái kính” không chỉ có giá trị phê phán sâu sắc mà còn đặc sắc về nghệ thuật trào phúng.

- Thể hiện tư tưởng nhân văn của tác giả trong việc lên tiếng vì con người và sự thật.

- Người đọc vừa bật cười trước những tình huống éo le, vừa rút ra bài học sâu sắc cho bản thân.

Tham Gia Group Dành Cho 2K11 Chia Sẻ, Trao Đổi Tài Liệu Miễn Phí

>> Học trực tuyến lớp 8 trên Tuyensinh247.com. Đầy đủ khoá học các bộ sách: Kết nối tri thức với cuộc sống; Chân trời sáng tạo; Cánh diều. Cam kết giúp học sinh lớp 8 học tốt, hoàn trả học phí nếu học không hiệu quả. PH/HS tham khảo chi tiết khoá học tại: Link

Hỗ trợ - Hướng dẫn

  • 024.7300.7989
  • 1800.6947 free

(Thời gian hỗ trợ từ 7h đến 22h)
Email: lienhe@tuyensinh247.com