Tel: 024.7300.7989 - Phone: 1800.6947 (Thời gian hỗ trợ từ 7h đến 22h)

Giỏ hàng của tôi

Viết bài văn phân tích đoạn trích sau:KHÔNG MỘT TIẾNG VANGCảnh IÔng lão lòa, chị Cả Thuận,

Câu hỏi số 864663:
Vận dụng

Viết bài văn phân tích đoạn trích sau:

KHÔNG MỘT TIẾNG VANG

Cảnh I

Ông lão lòa, chị Cả Thuận, anh cả Thuận.

[…] ÔNG LÃO: – Thế chốc nữa lão Thông Xạ nó quay xe lại thì biết nói thế nào với nó đây? Thôi hai con nghe thầy, nên lánh mặt nó đi, cứ để thầy ở nhà một mình, thầy tìm cách khất khứa với nó, họa may nó thấy mù lòa, ốm yếu, nó có động lòng thương chăng…

CHỊ CẢ: – Lão ấy nó còn thương ai. Nếu nó có lòng thương người, nó đã chẳng xử với mình đến thế.

ÔNG LÃO: – Chả hơn cả ba bố con ngồi trơ ra đây mà tiền không có trả nó, để điên tiết lên nó thẳng tay quăng đồ đạc ra đường hoặc gọi đội xếp thưa bắt hai chúng mày về bóp thì có phải khổ cả không…

CHỊ CẢ: – Nào, thế cậu định ra sao đây?

ANH CẢ: – Định à? Chỉ còn một sống một chết, muốn đằng nào thì muốn, chứ sống ngắc ngoải thì không nên sống. Bàn đến kế tránh mặt nó đi thì không xong rồi. Liệu có tránh được mãi không? Dẫu nó không thưa để mình phải vào bóp mà chỉ vứt đồ ra đường, thì tôi cũng không còn bụng dạ nào làm ăn gì nữa… Ruột gan tôi có phải sắt đá đâu? Giời ơi, nghĩ đến vợ đang dắt bố già lang thang đầu đường xó chợ mà vẫn thản nhiên đi làm cho thằng khác ăn, có là con vật không thương yêu ai, dại như chó thì mới thế được. Mà đi làm về thì ăn vào đâu? Không được ăn mà vẫn đi làm à? Đây này: tôi bây giờ chán cả mọi sự rồi, đi làm tôi cũng không thiết nữa. Phải biết thời buổi này mới được. Tôi mà vô gia cư, tất không thoát tù tội. Vợ tôi mà vô gia cư, tất không thoát được lục sì. Ông mà vô gia cư, rồi người ta sẽ nhét ông vào bọn ăn mày ngoại ô. Sống ngắc ngoải thế này mà vẫn còn tưởng sống.

CHỊ CẢ: – Nông nỗi đã thế này, chẳng nhẽ cứ để mặc nó muốn nghiêng thì nghiêng, muốn ngửa thì ngửa, đành bó tay chịu chết?

[…] ANH CẢ: – (…) Ăn ở hiền hậu mà cứ vận hạn mãi… Đến thế mà còn tin được Giời, Phật nữa à? (thất vọng). (…) Giời Phật, có để làm gì, hở? Có phải chỉ để làm bù nhìn mặc cho loài người chúng nó ăn thịt nhau, thằng nào xỏ lá, bất nhân, lắm ngón xoay tiền thì được vợ đẹp, con khôn, lên xe xuống ngựa; còn người hiền lành thật thà thì bị lợi dụng, bị đè nén, bị hắt hủi, kiếm chẳng đủ áo mặc cơm ăn có phải không? Có Giời, có Phật mà đến thế à? Không có Giời, Phật nào cả. Hoặc có Giời, có Phật nhưng Giời, Phật không đủ quyền phép thiêng liêng, không công minh, không đáng cho ai kính thờ! Bây giờ ấy à? Chỉ có đồng tiền là Giời, là Phật, chỉ có đồng tiền là đáng kính thờ vì nó sai khiến được mọi người, ai ai cũng phải kính thờ nó mới sống được. Lương tâm à? Còn thua đồng tiền! Luật pháp à? Chưa bằng đồng tiền! Giời Phật à? Còn kém đồng tiền!

 

ÔNG LÃO: (không nói được nữa, chỉ kêu): Ôi giời ơi! Để tôi chết đi cho rảnh! Cho tôi chết đi!

CHỊ CẢ: (tất tả vào bếp, xách ra một chiếc chậu thau) – Cậu cứ ở nhà với thầy, tôi đi đằng này một lát.

ANH CẢ: – Định xách chậu đi đâu thế?

CHỊ CẢ: – Để lại cho bác phó. Hôm nọ sang chơi, bác ta có ý muốn mua lại, bây giờ tôi đem sang lấy vài hào về mua bát cháo với lọ dầu cho thầy. Thầy bảo cồn ruột chắc chỉ vì đói quá.

ANH CẢ: – Này, gượm! Người ta bảo đã mà lại. Lúc nãy tôi tạt chơi bên ấy rồi. Hiện bây giờ thằng bé con đang lên sởi, hai vợ chồng chạy thuốc đã méo mặt cả, mua bán gì? Chính tôi cũng còn nợ người ta năm hào mà chưa trả được, lúc nãy vào khất đấy…

CHỊ CẢ: (thất vọng đờ đẫn cả người, ra ngồi đắp chiếu cho bố).

ÔNG LÃO: (nằm trong chiếu, vẫn quằn quại kêu rên) – Ôi giời đất ơi, ôi giời đất ơi!

ANH CẢ: (ứa nước mắt, vùng đứng lên rảo bước ra đến cửa, dừng chân ngẫm nghĩ một lát, quay lại nhìn ông bố, rồi đẩy tung cửa ra đi).

CHỊ CẢ: (đang gục mặt, ngẩng lên nhìn rồi hốt hoảng, vùng dậy chạy theo) – Giời ơi! Cậu lại định đi đâu…Cậu! Cậu…Giời ơi, thầy ơi thầy, rõ khổ chưa!

ÔNG LÃO: (tung đống chiếu ra, lật đật ngồi lên gọi) – Ới cả! Ới Thuận!!! (vùng lên chạy ba bước, rồi lả người đi) con mau chạy theo gọi nó lại cho thầy (ngã gục xuống đất).

CHỊ CẢ: (nửa muốn chạy đi gọi chồng, nửa muốn lại nâng bố lên, luống cuống, sau cùng thì quay lại đỡ bố) – Thầy ơi, thầy ngã có đau không? Rõ khổ!

ÔNG LÃO: (khặc khừ, lắc đầu, lả đi)

CHỊ CẢ: (tay run lẩy bẩy, hết sức dìu bố, dẫn lại chỗ chõng tre, để cho ông lão ngồi được yên rồi lả xuống cạnh đấy bất tỉnh nhân sự).

(Trích vở bi kịch nhân sinh Không một tiếng vang, Vũ Trọng Phụng, in trong Tổng tập văn học Việt Nam, tập 24, NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 2000, Tr.358-364)

Quảng cáo

Câu hỏi:864663
Phương pháp giải

Căn cứ nội dung bài học, áp dụng các công thức đã học, phân tích và viết bài văn phân tích tác phẩm kịch

Giải chi tiết

I. MỞ BÀI: Dẫn dắt + tác giả + tác phẩm + đánh giá chung

II. THÂN BÀI

1. Phân tích chủ đề

- Bao trùm lên đoạn trích là chủ đề bi kịch nhân sinh của con người nghèo khổ trong xã hội mà đồng tiền trở thành quyền lực tối thượng.

- Chủ đề được thể hiện qua xung đột giữa con người lương thiện, nghèo khổ với thế lực đồng tiền vô nhân đạo.

- Vấn đề đặt ra: Tác phẩm đặt ra vấn đề về sự tha hóa các giá trị tinh thần, niềm tin đạo đức và tôn giáo khi con người bị dồn đến bước đường cùng.

=> Qua đó, tác giả lên án xã hội bất công và cảnh báo về sức tàn phá ghê gớm của đồng tiền đối với nhân tính con người.

2. Phân tích xung đột kịch

- Xung đột kịch trong đoạn trích là sự đối đầu gay gắt giữa khát vọng được sống tử tế, có nhân phẩm và thực tại nghiệt ngã của cái nghèo, của đồng tiền thống trị.

- Nhân vật anh cả Thuận bị đặt vào tình thế bi kịch khi đứng trước nguy cơ mất nhà, gia đình tan tác, bản thân và người thân rơi vào cảnh vô gia cư. Xung đột được đẩy lên cao trào qua lời thoại đầy phẫn uất của anh cả Thuận khi phủ nhận Giời – Phật và khẳng định: “Chỉ có đồng tiền là Giời, là Phật”. Đây là tiếng kêu tuyệt vọng của con người bị dồn ép đến mức đánh mất niềm tin thiêng liêng nhất.

3. Phân tích hành động kịch

- Hành động kịch là yếu tố then chốt làm bộc lộ bản chất nhân vật và đẩy xung đột lên đỉnh điểm. Trong đoạn trích, anh cả Thuận vùng đứng dậy, đẩy tung cửa ra đi – hành động thể hiện sự bế tắc, tuyệt vọng và phản kháng trong vô thức trước hiện thực tàn nhẫn. Hành động ấy khiến ông lão lòa gục ngã, chị Cả ngất lịm, gia đình rơi vào trạng thái tan vỡ hoàn toàn.

- Hành động kịch cho thấy con người khi bị dồn đến đường cùng có thể lựa chọn những hành vi cực đoan, qua đó làm nổi bật bi kịch không lối thoát của người nghèo.

4. Nhân vật

- Nội tâm anh cả Thuận hiện lên qua sự giằng xé dữ dội giữa niềm tin đạo đức – tôn giáo và thực tế khốn cùng của đời sống. Lời độc thoại phủ nhận Giời – Phật vừa là tiếng kêu đau đớn, vừa phơi bày sự tuyệt vọng đến cùng cực, cho thấy bi kịch tinh thần sâu sắc của nhân vật.

5. Cốt truyện

- Cốt truyện đoạn trích tập trung vào chuỗi hành động dồn dập, căng thẳng xoay quanh nguy cơ mất nhà và sự bế tắc của gia đình. Việc xây dựng cốt truyện ngắn gọn, tập trung đã làm nổi bật cao trào bi kịch và tăng sức ám ảnh cho tác phẩm.

=> Bằng cách đẩy mâu thuẫn giữa lương tâm con người và quyền lực đồng tiền lên đến đỉnh điểm, Vũ Trọng Phụng đã tái hiện một bi kịch nhân sinh đau đớn. Qua số phận các nhân vật, tác phẩm không chỉ phản ánh hiện thực tàn nhẫn mà còn gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về những lựa chọn đạo đức trong đời sống con người.

III. KẾT BÀI: Tổng kết vấn đề nghị luận

 

PH/HS 2K10 THAM GIA NHÓM ĐỂ CẬP NHẬT ĐIỂM THI, ĐIỂM CHUẨN MIỄN PHÍ!

>> Học trực tuyến lớp 9 và Lộ trình UP10 trên Tuyensinh247.com Đầy đủ khoá học các bộ sách: Kết nối tri thức với cuộc sống; Chân trời sáng tạo; Cánh diều. Lộ trình học tập 3 giai đoạn: Học nền tảng lớp 9, Ôn thi vào lớp 10, Luyện Đề. Bứt phá điểm lớp 9, thi vào lớp 10 kết quả cao. Hoàn trả học phí nếu học không hiệu quả. PH/HS tham khảo chi tiết khoá học tại: Link

Hỗ trợ - Hướng dẫn

  • 024.7300.7989
  • 1800.6947 free

(Thời gian hỗ trợ từ 7h đến 22h)
Email: lienhe@tuyensinh247.com